Trang 3/7 ĐầuĐầu 1234567 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 21 tới 30 của 63
Anh Hàng Xóm
  1. #21
    Avatar của boyshop
    boyshop đang ẩn Senior Member
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    976
    Năng lực viết bài
    185

    Mặc định Re: Anh Hàng Xóm

    Ngồi im cho qua thời gian , tui thì ngồi im chỉ có nhỏ là luyên thuyên cái miệng , ùi ! đúng là con gái .Thế là giờ ra chơi cũng đã trôi qua , tui với nhỏ cũng phãi trở lại lớp học


    - thôi ! em vô lớp nha...bibi hai anh tui cũng lẳng theo nhỏ ra ngoài


    chợt : - nhóc ơi ! giọng nói của hắn bất ngờ vang lên làm tui nán lại vì tui chờ đợi hắn lên tiếng từ lâu


    -sao anh phong , có chuyện gì ?


    -ngày mai nhóc có lên chơi không


    -em ko biết nữa , nếu em ko bận thì em lên chơi


    con yến lại xen vô : - không sao đâu anh ,mai tụi em rãnh ,em cũng lên chung với nó nữa ,hihi,choy` ơi thiệt tình nhỏ luôn á ,xí xa xí xọn quá


    - vậy nhóc lên nha , anh sẽ chờ hai em


    -hai em đi học đi , anh cũng phải bận rồi , bibi nhé !


    tui với nhỏ đi xuống lớp nhưng tâm trạng của tui với nhỏ khác nhau hoàn toàn chắc nhỏ lúc này đang hạnh phúc còn tui thì thật sự lo lắng , không biết hắn có còn rời xa tui nữa không ?


    vậy là một ngày nữa lại trôi qua ,ngày hôm nay sao nó có quá nhiều điều lạ , sự bất ngờ và cả sự lo âu tất cả đều đồng loạt hiện lên trong lòng tui , chắc mình căng thẳng quá rồi , tối nay cần nghĩ ngơi một chút . Hôm nay vì phải trực lớp nên tui ra trễ hơn nhỏ , lúc này lớp học vắng hoe chỉ có tui và một người bạn cùng tổ .Xong việc , tui nhanh chân lấy xe ra về


    -Duy ơi ! hộc ,tiếng gọi của một chị nào đó , ko biết có phải gọi mình ko zậy hay chỉ là trùng tên ,tui cứ dắt xe mà ko để ý đến nữa


    -Duy ơi , tiếng kiu làm tui tò mò tui quay sang xem ai , ồ hóa ra là chị Tuyết Nhi cái chị mà hôm cắm trại tui kết nhất ,sao chị ấy lại ở đây nhỉ còn có cả những người bạn trong buổi cắm trại hôm đó , tui nghĩ chắc là anh Phong hôm nay đi chơi với họ


    -chào chị ! chỉ cũng học ở đây àh


    -hi chào em , ko chị học trường khác nhưng hôm nay có hẹn đi chơi nên hẹn ở đây


    -ra vậy !


    -mà em cũng học ở đây àh ,lạ nhĩ


    -hì.,tại trường em sữa nên em học nhờ ở đây , chỗ kia kìa


    -bây giờ em đi về àh


    -ùhm ,em học xong rồi nên giờ về


    -o` , hay em ra nói chuyện với bọn chị cho vui , tại mấy anh kia thấy em trước nên mới kiu chị ,chứ chị cũng ko để ý thấy em


    -ùhm ,cũng được ,tui theo chỉ ra chỗ họ đứng ,nhìn cũng đầy đủ lắm


    một anh la lớn - chào nhóc , sao rồi hôm bữa về có muốn hung nữa ko


    - hã ,hung ???? trời ơi cái anh nì zô zuyên dễ sợ ,chuyện qua rồi mà còn nhớ zai , thiệt tình !


    -thui đừng có chọc em nó nữa ! chị Nhi lên tiếng


    -ũa mà sao mấy anh chị ko đi chơi đi ?


    -àh ,tụi chị chờ anh Phong ,ảnh sắp xuống rồi , mà khi đến cái hung làm tui nhớ lại cái ngày hôm đó cũng thật vui nhưng cũng thật buồn và trớ trêu ,ước gì thời gian có thể quay trở lại những ngày tháng đẹp đẽ trước kia........


    chợt : - Ê ! Phong kìa , thấy hắn lăng xăng chạy ra ,tim tui lại đập mạnh hơn nữa


    -Lâu quá zậy Phong , hắn phớt lờ đi ko trả lời


    -ũa nhóc ! sao ở đây


    -thì hồi nãy gặp em nó ra nè , mà sao hốt hoãng zậy ,định dấu nó hã


    -Dấu gì đâu tao hỏi vậy thui mà .....hắn nhìn tui mỉm cười như có gì vui lắm ,lúc này hắn trông dễ thương ghê


    -thui mấy anh chị đi đi , em phải về òi , tui nghĩ mình ơ đây để làm gì nhĩ thui cũng nên về


    -ùhm em về nha bibi ...giọng chị Nhi nghe thật hiền và dịu dàng có lẽ chắc có nhiều anh chàng phải ngất ngây với chị ấy lắm
    Tui quay đi nhưng trong lòng lại muốn ở lại bên hắn lắm


    -nhóc nè , hắn chạy lại chặn lấy đầu xe của tui


    -sao hã anh , gì nữa ?


    -ngày mai nhóc nhớ lên chỗ anh chơi nha , tại hôm nay anh có hẹn nên ko đi chơi với nhóc được


    -trời ạ ! thì anh cứ đi đi .....em có nói gì đâu


    - đi lẹ đi trưa rồi tụi bay ......một anh trong đó la to thúc dục


    -anh đi nha nhóc , nhớ nhóc nhìu ...... sau lời thì thầm bên tai tui hắn chạy đi.........


    tui về nhà với một tâm trạng khác hẳn , vui hơn hôm qua và cười nhiều hơn hôm qua , bây giờ nhìn mấy chậu hoa cũng như có thêm sức sống sao lạ vậy nhĩ , mỗi lần có hắn là mình lại như được sống lại và chắc có lẽ hắn đã đi vào trái tim tui như một tinh thần vững chắc hơn cả


    Thế là tối hôm đó tui ko hề ngũ được ,cứ nghĩ tới hắn là tui lại vui , nghĩ tới ngày mai tui sẽ được gặp hắn , ui cái chăn hôm nay nó ấm làm sao ko lạnh lẽo như những ngày trước.


    Đã qua một đêm dài cho đến sáng hôm sau , tui hôm nay dậy sớm làm mọi việc thật nhanh để đi đến trường . Tới nơi , thấy nhỏ Yến đã chờ ở đó ,ko bit nhỏ chờ tui hay ngóng anh Tứ


    -Ê ! đợi lâu chưa


    -chưa ,Yến mới tới àh


    -đi ăn sáng ha , ra kia ăn đi , bún thịt nướng kìa nhìn ngon quá


    -ờ ,thì ăn gì cũng được


    hí hững gọi hai tô ,ăn hí hoáy ko biết trời đất , công nhận ngon ghê , sau đó tụi tui còn kiu thêm hai ly nuớc ngọt nữa tại bỏ nuớc mắm nhìu nên khát , ăn một hồi no nê tụi tui ngồi nghĩ ngơi , đến lúc lấy tiền thì :


    -Duy , ko thấy tiền hình như Yến quên òi , Duy cho Yến thiếu đi


    -chời , có zậy cũng quên nữa ,thui để Duy bao cho


    tui mở cặp lục lục , lục mãi , lục mãi sao ko thấy chòy , mọi bữa tiền ở trong ngăn này mà , tui hốt hoảng moi móc cả cái cặp ,trời ơi tiền đâu , tui mở to hai mắt nhìn nhỏ


    -Duy cũng quên rồi yến ơi


    -ọc ! nhỏ đang uống nuớc như bị sóc


    -choy` ơi ,giờ sao đây kiểu này quê chết lun á .....tui với nhỏ ngồi lì ra đó ko biết làm sao và các bạn biết ko trong lúc này người tui nghĩ đến đầu tiên là hắn giá như có hắn ở đây nhỉ và ko còn cách nào khác tui nói cho nhỏ nghe


    -Yến nè , kiu anh Phong xuống đi , ảnh giúp đỡ


    -ờ ha ,Duy hay thiệt zậy mà Yến ko nghĩ ra .....nhỏ nói vậy nhưng tui cảm thấy hình như là mình đang lợi dụng người khác vậy , tui ko thix tí nào ,nhỏ chạy lên tầng 14 để kiu hắn xuống trong khi đó tui ngồi chờ và giữ cặp


    lát sau , tui thấy thấp thoáng nhỏ với hắn và cả cái anh Tứ gì đó , choy` nói nhỏ kiu một anh thôi ,đằng này kiu cả hai ông luôn làm phiền người ta quá àh .Thấy tui hắn mỉm cười ,lúc này tui thức sự quê lắm muốn đỏ mặt luôn đó


    hắn nói :- nhóc hay ha ko có tiền mà cũng dám ăn sang nữa ..hihi


    -thì ai mà bit được tại quên chứ bộ


    -mà cảm ơn anh nha , ko có anh chắc em tiu luôn ở đây


    -hùm ko có gì đâu dù sao anh cũng bao nhóc nhiều lần rồi ,nhóc khỏi phải ngại ...tui nhìn kĩ thấy hai bộ mặt của hai người này cũng còn bơ phờ lắm chắc mới ngũ zậy đây ,còn nhỏ yến thì cứ đứng xí xọn trước anh Tứ ko biết mắc cỡ gì hết trơn . Tuiđứng zậy chợt cái dây cặp nó vướn vô chân làm người tui ngả về trước thẳng vô người anh Tứ ,tui dường như ko còn đứng vững được lúc này chĩ có anh Tứ là điểm tựa để tui chống dậy , tui đá cái cặp ra


    -ko sao chứ em, cẩn thận chứ ....anh Tứ nói nhỏ nhẹ và khi đó tui cảm thấy anh ấy cũng đô con lắm và mạnh mẽ nữa tui ngã mạnh như zậy mà ko xê dịch một tí nào , tui cảm nhận như ảnh đang nhìn tui thật kĩ khi ảnh nắm chặt tay đỡ tui zậy.Còn hắn thì tự nhiên kéo cái tay tui ra trong khi chưa vững ,đau muốn chết kéo gì mà mạnh quá trời hắn làm như ko cho tui đứng kế anh Tứ hay sao ấy


    -cảm ơn anh Tứ nha , hôm nay xúi quảy quá


    -ko có chi mà , ko lẽ anh đễ té xuống đất


    -hihi`


    chợt hắn xen vô : - thui hai đứa đi học đi , nói nhìêu trễ bây giờ


    -uh` ,bit òi làm gì mà xua đuổi giữ zậy ...hihi....tui nói lại cho hắn tứt chơi


    -thui em đi nha có gì lát em lên chơi ... chòy ơi sao hôm nay tui dạng miệng quá , tự hẹn lên chơi luôn chắc vì có hắn nên mới như thế
    .........





  2. #22
    Avatar của boyshop
    boyshop đang ẩn Senior Member
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    976
    Năng lực viết bài
    185

    Mặc định Re: Anh Hàng Xóm

    Sau một thoáng học căng thẳng , tụi tui cũng được giải lao bằng giờ ra chơi , ko chậm trễ tui nghĩ ngay đến chuyện lên chỗ hắn chơi mà sao hôm nay nhỏ sao vậy nó cứ nằm bẹp ra bàn


    -yến nè ! sao zậy , bộ bạn bị bệnh sao ?


    -ko yến chỉ hơi đau bụng àh ,Duy đi chơi đi chắc hôm nay yến đi không được


    -hay Duy ở lại với yến nha


    -hã ! thui , yến ko sao mà chuyện tế nhị của con gái Duy ở lại làm gì


    -trời ! nghe nhỏ nói vậy tui cũng hõng biết nói sao ..... thui nên đi cho nhỏ còn tự do , tui chạy nhanh lên phòng hắn ,bước vô mở tung cánh cửa


    -anh Phong ! , tui la lớn để cho hắn bất ngờ nhưng không ngờ lại có một người khác


    -ũa ! chị Lan .... khi thấy chị ấy trái tim tui như thắt lại tui sững sờ với anh mắt ngạc nhiên


    -chào em ! chị có nghe mấy đứa bạn nói ,em cũng học ở đây


    -dạ ,em học ở dưới kia


    -mà em kiếm anh Phong àh , ảnh đi mua gì đó lát ảnh lên


    -uhm` thì em lên chơi thui


    -mà công nhận em hay thiệt đó nha ,anh Phong đã chuyển nhà mà em vẫn bám theo được tới đây ,tụi bạn ko nói thì chị cũng ko biết ....... lúc này các giác quan của tui nhạy cảm hơn hẳn ,lời nói của chị ấy có ý gì đây "bám theo" chị ấy xem mình là gì mà nói như vậy và tui dường như ko còn mấy thiện cảm khi nghe lời nói đó ,chắc có lẽ chị ấy ko muốn mình ở gần anh Phong nữa lúc trước thì có thể mình sẽ ko ở gần anh ấy nhưng bây giờ thì tình cảm của tui đã khác rồi ,tuy không thể xảy ra tình yêu giữa hai người con trai nhưng ko vì lẽ đó mà tui ko được ở gần anh Phong phải ko ?


    -hì ,em cũng đâu có biết đâu tại hôm bữa thấy ảnh nên mới biết ,xem ra em có duyên với anh Phong hơn chị rồi


    -ùhm ,thì chắc em may mắn hơn chị rồi ..hì


    chợt anh phong từ cửa bước vô :


    -Nhóc đó hã , tới hồi nào vậy


    -em mới tới àh ,ngồi nói chuyện với chị lan nãy giờ ..... lúc này nhìn trên tay hắn là bịch dưa hấu đã gọt sẵn và trái dừa xiêm ,chắc là ảnh mua cho chị ấy, thui ko sao người ta yêu nhau mà !


    -Nhóc ăn đi nè !


    -hã ! anh cho em sao .....tui thật sự ngạc nhiên khi hắn đưa cho tui những thứ ấy


    -ùhm ! mua cho nhóc đó , nhóc nói là nhóc thix dưa hấu và dừa xiêm phải ko ? ....trời ơi có phải là mơ ko đây , hắn vẫn còn nhớ những thứ mình thix , hắn ko quên đi ,hix lúc đó tui rất vui và cảm động vậy là hắn vẫn còn quan tâm đến thằng em nhỏ này , anh àh ! cảm ơn anh nhé
    chị Lan lên tiếng :


    -anh Phong hõng mua cho em nha


    -hì ,anh xin lỗi , những thứ em thich ở đây ko có bán ,mai mốt anh sẽ dẫn em đi ăn bù được ko


    -hì , ko sao,em chỉ nói vậy thui ,chứ em cũng ăn no rồi .....ánh mắt buồn thể hiện trên khuôn mặt chị ấy , lúc này nhìn thấy chị ấy , tui thấy mình cũng có lỗi , ko lẽ chị ấy yêu anh Phong nhìu đến vậy sao và chị ấy có biết anh ấy là gay không hay đó mãi là điều bí mật mà anh ấy sẽ dấu mãi đối với chị ấy , chị Lan ơi hãy cố lên hãy làm anh ấy yêu chị nhé ! , nhưng sao lạ vậy tui sao thế này , có những lúc chỉ muốn hắn là của mình thui và có những lúc tui lại muốn hắn thật hạnh phúc như bao người đàn ông khác có phải tui quá mâu thuẫn không ?


    đột nhiên chị Lan lấy trong túi xách ra hai tấm hình


    -đây ! hình của hai người nè ..... tui liếc mắt nhìn sang ,trời ơi !cái hình mà hôm đó hắn hung tui khi chơi đánh bài thua ,sao chị ấy lại có


    -hai người nhìn hợp nhau ha ..lúc này tui và hắn nhìn nhau và chị ấy thì nhìn hai chúng tôi , im lặng một hồi


    -àhh cái này,tại hum bữa chơi thua nên anh phải như vậy tụi bạn nó bắt mà .....lúc này đôi mắt chị ấy hình như đang hiện lên vẻ nóng giận


    -ko phải ý em là tấm hình mà ý em là sao hôm đó anh ko kiu em , bữa đó em chỉ ở nhà ,vậy mà anh ko nói với em một tiếng, tại sao vậy anh.....lúc này tui không biết nói gì nữa thì cũng tại tui mà người ta mới giận nhau ,không khí trong căn trở nên căn thẳn tui muốn đứng zậy nhưng đôi chân thì ko dám nhúc nhích


    -tại hôm đó ,nhóc Duy cũng nghỉ học ,thấy nó ở nhà một mình nên anh muốn chở nó đi chơi ,thì em cũng đã nhìu lần đi với anh rồi ,thì lần này em cho nó đi một lần cho biết được không , em đừng giận nữa nha Lan......chị Lan im lặng


    -thui em đi về nha ,có gì em với anh nói chuyện sau .....chị về nha Duy


    -dạ , em chào chị !...chị ra đi như một cách đoan tuyệt ko hề vuơn vấn ,chắc chị ấy ko hài lòng lắm khi mình đi với hắn hôm đó


    rồi hắn lại ngồi kế tui :


    -ngon hông nhóc ?


    -ùhm thì bình thường chứ có gì đâu ,mà anh Tứ đâu rồi anh


    -ũa Tứ nó đi xuống lớp nhóc chơi mà nhóc ko thấy sao ,tại hồi nãy anh nhờ nó xuống nhắc em lỡ nhóc quên lên sao


    -ko ! ko có gặp


    -mà bạn nhóc đâu rồi , ko thấy nó lên chung


    -nó bị đau bụng gì đó ở dưới ,ko có lên được ,chắc anh Tứ với nhỏ ở dưới đó đó ,nhỏ cũng thix ảnh mà


    -hì ,anh cũng ko biết nữa ,mà nè thứ bảy nhóc có rãnh không ?


    -chi zậy anh?


    -anh muốn rủ nhóc đi chơi


    -sao đi nữa hã ,thui thui ,em ko đi đâu ,mắc công chị Lan giận cho coi


    -nhóc đừng lo , chỉ có anh với nhóc mà , hai người thui


    -o` cũng được ....ko hiểu sao tui ko thể nào muốn từ chối lời mời đó mà thật sự tui lại rất muốn đi và ở bên hắn


    -mà đi đâu vậy anh?


    -đi công viên nuớc ,chịu hông ?


    -hi ,em thích nó lắm , ok anh chở em đi nha


    đột nhiên : hắn khẽ hôn tui một cái lên trán , cái hôn nhẹ nhàng làm tui thật thix và vui trong lòng ,ngoài má ra thì chỉ có hắn là người thứ hai mà tui cảm thấy ấm cúng khi được trao tặng một nụ hôn , cảm ơn anh nhé !



  3. #23
    Avatar của boyshop
    boyshop đang ẩn Senior Member
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    976
    Năng lực viết bài
    185

    Mặc định Re: Anh Hàng Xóm

    Đột nhiên tui nhớ tới nhỏ Yến , đi chơi nãy giờ bỏ nhỏ ở dưới một mình chắc buồn lắm , thui tui phải đi mua gì đó cho nhỏ ăn mới được , tui nói với hắn


    - anh Phong ! em vô lớp nha


    -Ủa ,còn sớm mà nhóc , ở đây chơi một lát nữa đi


    -dạ thui ! con Yến nó đang chờ em ở dưới , em xuống coi nó có sao hông đã , bạn thân của em mà ....... tui nhanh chân rời khỏi chổ ngồi vì đối vơi tui bạn bè phải luôn giúp đở nhau lúc khó khăn , hoạn nạn.....

    -bye anh nha

    -ờ khoan đã ,nhóc nhớ thứ bảy nha , nhóc lên lên trường , anh sẽ chờ nhóc ở đây !

    -ùhm nhớ mà ,thui đi nha ...tui đá lông nheo hắn một cái rồi vụt đi , hihi ko biết hắn có vui khi hôm nay mình làm cho hắn khó xử với chị lan không , ui mình lúc nào cũng rắc rối

    khi xuống đến lớp tui chẳng thấy nhỏ đâu nữa , ko bít nhỏ đi đâu rồi ha ?

    -chào em .... học , ũa ! tiếng ai vậy

    tui quay ra sau lưng , thì ra đó là anh Tứ , chắc đang kíêm nhỏ đây mà

    -anh đi đâu vậy ,sao ở đây ?

    -anh ngồi ở bên kia ,thấy em nên anh kiu hihi

    -ờ mà anh có thấy Yến đâu ko , hồi nãy nó còn trong lớp mà

    -Anh ko thấy , anh cũng ko để ý nữa

    -ùhm , ko sao ,chắc nhỏ đi chơi đâu đó rồi

    -hay mình ra kia ngồi nói chuyện đi .. giờ ra chơi chưa hết nên tui rủ hắn nói chuyện cho đỡ buồn , tiện thể chờ nhỏ luôn ,mà sao cái sân trường hôm nay đông hơn hẳn ,để có được một cái ghế lót mông cũng ko phải là dễ nhưng có cái bóng cây che mát cũng làm tui cảm thấy đỡ ngột ngạt phần nào , tui vơi anh Tứ ngồi xuống cái ghế trống mà người ta vừa mới đi , ui hên thật !

    -em sắp thi học kì chưa ?

    -Dạ ! chắc cũng sắp rồi anh ạ ,tụi em được biết là thi trước giáng sinh , nên chắc sẽ thi sớm

    -zậy àh sướng ha , mai mốt thi xong chơi thoải mái

    -hihi ,thì đuơng nhiên rồi , ko thoải mái sao được hihi

    -Em mới chỗ anh Phong xuống àh ?

    -ùhm , sao hổi nãy anh ko lên chơi?

    -thui tại hổi nãy có Lan tới nên anh ko muốn phiền hai bạn ấy

    -à zậy hã , anh hiểu tâm lý người khác hen

    -hihi , hiểu gì chứ đó là chuyện thường mà , bộ em ko nghĩ zậy sao

    -ùi , em mà nghĩ được như anh chắc đã ko khó xử rồi

    -khó xử ? chuyện gì em

    -ờ ko , ko có gì hết á ...đột nhiên ảnh nhìn tui với đôi thắc nghi ngờ , tui cũng ko bit nói sao nữa ,thì đúng là tui đang dấu chuyện của tui và anh Phong mà !
    tự nhiên tay hắn dơ lên để lên tóc tui , ko bit hắn làm gì zậy , tui thấy sợ , từ từ hắn lấy xuống một chiếc lá nhỏ màu vàng ,chắc có lẽ nó đã vướng phải mái tóc của tui

    -cảm ơn nhá

    -o` ,có gì đâu ,anh thấy nhóc thix cảm ơn nhĩ

    -Tự nhiên : Ê ! Duy

    -hỡ ! yến đó àh , đi đâu nãy giờ zậy ?

    -tolet ....hihi

    -chào anh...con yến hí hững chào người tình trong mộng của nhỏ

    -cho em ngồi với được ko...nói xong nó nhảy xọt zô giữa tui và anh Tứ ,nhỏ này tự nhiên quá đi , tui cũng ko nói gì chỉ để cho hai người nói chuyện , tui bỏ đi vô lớp ngồi ,chuẩn bị cho môn học kế tiếp và lúc đó tui để ý nhìn thấy nhỏ với ảnh cũng hợp nhau lắm , mong sao ảnh có thể chấp nhận một cô bé nhí nhảnh lăng xăng như vậy

    cứ thế,thời gian trôi qua thật nhanh , tới giờ đã là tối thứ sáu và ngày mai là tui sẽ được hắn chở đi chơi nhưng bây giờ trước mắt tui là một khó khăn lớn , đó là má tui , tui ko thể nào noi là ngày mai con đi chơi với anh Phong hay cũng ko dám nhắc tới tên hắn trước mặt má , tui lo âu zay dứt ko lẽ tui phải nói dối má sao ,tui thật sự ko muốn thế tí nào nhưng tui muốn đi lắm

    cái rồi tui gọi điện thoại qua nhà của nhỏ tâm sự , xin nhỏ nghĩ cách nào giúp tui tánh nhỏ lanh lợi chắc sẽ có cách , nhỏ cứ khuyên tui đủ điều nhưng chẳng có cái nào tui dám làm theo :

    -hay Duy nói đại đi , hên xui àh

    -thui đi , muốn tui chít hã

    -hihi , zậy thui chứ bit sao giờ

    -trùi ,nghĩ cách đi yến ......

    -thui ! Yến bận rồi , lát yến gọi qua nha

    -ùa ,mà nhanh nhanh nha yến

    -cộp ...tiếng gạc máy làm tui càng thấp thỏm lo sợ

    tui đi xuống nhà dưới thì thấy má đang ngồi đọc báo ,còn tui thì giả vờ xem truyện, được khoản 30 phút rồi mà sao nhỏ ko gọi qua ,trùi ui , chắc tiu quá
    chợt : reeeenggggggg

    má nhấc máy ngay lúc đó , tui ko bít đó là ai ,giá mà là nhỏ nhĩ ,cái tự nhiên má sang hỏi tui

    -ngày mai con qua nhà yến chơi hã

    -tui ấp úng : dạ..d....ạ......

    -nè ! con lại nói chuyện với yến đi .... hihi vậy là tui đã hỉu cách nhỏ làm rồi , tui hí hững lại nói chuyện nhưng chỉ đề cập đến chuyện học hành cho qua mắt má , ui đúng là có một người bạn như nhỏ cũng đáng lắm ,cảm ơn yến nhìu nha , cứ nghĩ là sẽ ko còn hi vọng nữa nhưng nhờ nhỏ mà tui có được niềm vui
    thế là sáng hôm sau khi má còn đang ngủ chưa zậy tui đã nhanh chân đến trường như giờ đi học thuờng ngày , hôm nay khác hẳn thay vì mang cặp tui lại thay vào đó là cái balô với những thứ cần thiết cho buổi đi ,tui chạy nhanh lên phòng hắn , thì thấy hắn đã khăn gói đầy đủ
    -chào nhóc ,đúng giờ ha !

    -hihi ,anh cũng chu đáo dữ ha

    -nhóc nè , nói nhỏ cho anh Tứ ngủ .... ồ ,tui thật sự ko để ý ,bởi ảnh đã bị cái tấm mền chùm lên ,mà sao hôm nay ảnh dậy trể vậy ta ,thường ngày giờ này ăn sáng là đã thấy rồi , nhưng tui cũng ko thắc mắc chi nữa chỉ vì hôm nay quá vui

    -đi nha nhóc , anh chở nhóc đi ăn sáng rồi mình đi ra đó luôn

    -ùhm......

    và rồi sau gần hai tiếng lặn lội trên đường , tui và hắn cũng đã đến nơi ,vì hôm nay là thứ bảy nên công viên cũng đông đúc lắm , tui đứng chờ con hắn thì chen vô mua vé, tui ngồi xổm xuống nhìn mọi người xung quanh nhìn tụi nhỏ của trường tiểu học tui cũng nhớ đến hồi đó của mình , còn có cả hàng dừa xinh xinh rợp lá và cả cái tượng con cá heo to đùng , như ở đây rất có gì đó thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên

    -Nhóc ! vô thôi ...hắn gọi tui từ xa , tui chạy lại liền để còn vào chơi nữa chứ

    -bây giờ làm gì hã anh ?

    -bây giờ đi thay đồ ra ,rồi sau đó gửi vô tủ ,rồi đi chơi ,chịu hông

    -o` , chịu

    tui với hắn thay chung một phòng nhưng tui thì thay trước còn hắn thì đứng ở ngoài giữ đồ sau đó mới thay sau , tui măc một cái quần lửng với cái áo thun có hình con Mashimaro , sau tui bước ra cừơi tươi

    -hihi ,em ăn mặc kín đáo ha....hắn lên giọng giễu cợt

    -hã, có sao đâu , kệ em , anh vô đi

    -ùhm

    hắn bước vô còn tui thì đứng ở ngoài chờ ,lúc này ko khỏi những cơ thể con trai đập vô mắt tui , với lổng ngực vạm vỡ quả thật hấp dẫn , bất chợt , phịch có cái gì đó nó ụp lên đầu tui nhưng chưa che mắt , tui nhanh chóng lấy xuống , coi cái gì

    -Á ! trời ơi , một cái quần xì hiệu rossal , tui bàng hoàng quay qua , ai mà chơi kì zậy nóng và tức giận , lúc đó một anh chạy đến

    -cho anh xin lỗi nha , tại tụi bạn anh nó giỡn.....nhìn cái măthắn là ko ưa nổi , tui muốn quăng nó vô thùng rác cho xong , ko thể nào mà chịu được !

    -hông trả ,sao biết cái này của anh ? tuy nói zậy nhưng tui cũng bit nó là của hắn rồi , vì có ai rãnh mà đi nhận cái quần xì là của mình chứ , tui muốn đùa với hắn một chút cho vui ,hihi


    -trời anh xin lỗi thiệt mà , trả anh đi

    -ùhm.... bán àh , mua hông

    -hã ! cái thằng này mày muốn gì.....hix ,lúc này tui bắt đầu thấy sợ hắn nóng lên la tui , tui chỉ giỡn thui mà ,chit rùi giờ phải làm sao đây , ko lẽ tui nhịn sao
    chợt anh Phong bước ra :

    -gì vậy nhóc ,sao la om sòm zậy?...ồ , lúc này hai con mắt của tui nhìn chằm chằm hắn , hắn đô quá ,chỉ mặc một cái quần bơi , công nhận hắn có tưong người mẫu thiệt !

    -dạ , hõng có gì đâu anh , tại anh kia giỡn trước

    hắn quay sang tên kia : - sao bạn , giỡn gì vậy ?...ọc lúc này tui để ý mới thấy hắn cao hơn tên kia gần hơn nữa cái đầu , trùi sao mà hắn manly thế ko biết !

    -cho xin lại cái quần thui chứ có gì đâu ....tên kia hạ giọng xuống hẳn ko còn nóng nảy với tui nữa

    -nè ! trã nè , ai mà thèm chứ , tui đưa cái quần cho hắn rồi quay đi ra , hõng thèm quan tâm làm gì nữa

    sau khi gửi đồ
    .......



  4. #24
    Avatar của boyshop
    boyshop đang ẩn Senior Member
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    976
    Năng lực viết bài
    185

    Mặc định Re: Anh Hàng Xóm

    tui với hắn mới được thong thả , tự do , mới đầu nhìn thấy làn nước xanh trong và tui muốn nhảy xuống chơi rồi nhưng vì còn phải theo hắn đi kiếm cái thềm xuống từ từ mới lịch sự

    -anh Phong nè , hay mình đi đường tắt đi , cái thềm xa quá

    -anh ko nhớ nữa , em nhớ thì chỉ anh coi

    -đường tắt nè

    nói xong tui chạy băng ngang qua cái thảm cỏ và cái hàng rào bằng dây thừng , phóng xuống nước một cái " tủm..." hihi đã quá đi mất , làn nước mát lạnh như cọ sát với làn da thắm sâu vào cơ thể làm cho tui thực sự thoải mái và sung sức

    -xuống đi anh , nhanh lên , lúc này hắn nhìn tui mỉm cười , và lắc đầu

    -Tủm ...ào...à...o...à...o......trùi ui hắn nhảy xuống mạnh quá nước văng quá trời luôn , nuớc văng mô mặt tui muốn ngợp thở , và mọi người xung quanh có vẻ hơi bất bình , nhưng ko sao chỗ này là của mọi người cùng vui chơi mà , hốn chi lâu lâu mới có một lần như vậy

    -Anh nhảy mạnh quá , hay ha

    -ũa vậy àh ,anh ko biết nữa

    sau đó tui với hắn thả người dạo theo dòng sông lười , tui ngồi trên cái phao căng phồng còn hắn thì kéo đẩy đi , lúc đó tui hạnh phúc lắm , tui ngắm cảnh xung quanh , mọi người cũng như tui ai nấy đều vui vẻ , ánh nắng sáng chíu thẳng xuống mặt nuớc làm cho lòng và dưới đáy long lanh ánh màu xanh như đại dương vậy :

    -nhóc nhìn gì thế , nói anh nghe được ko ?

    - em nhìn xung quanh thôi , tại lâu quá ko vô nên nhìn vậy mà !

    -nhóc có thix ko ?

    -có chứ ! em thích lắm ...hihi...tui mỉm cười thật tươi và hắn cũng thế , thấy tóc xỏa trước mắt hắn tui lấy tay vén qua và nhìn kĩ vào đôi mắt ấy , nhìn kĩ tui thấy nó buồn và cũng có những niềm vui len lỏi trong ấy thực sự cũng ko biết phải nói sao cho đúng nghĩa của nó
    dạo quanh một hồi lâu hắn dẫn tui sang hồ tạo sóng để cùng tận hưởng cái cảm sóng vỗ vào người , lâng lâng thật thú vị

    chợt hắn hỏi tui : - nhóc có biết bơi ko ?

    - bơi ! dạ ko biết

    -nhóc lớn già đầu mà ko biết bơi sao ?

    -trời ơi ,đâu phải ai cũng phải biết bơi , anh zô zuyên ghê !.....nói xong tui vỗ vô lưng hắn một cái bộp ! đỏ lét một bàn tay ,hihi

    -à ,nhóc đánh anh nha , anh ra ngoải chơi ko thèm chỉ nhóc bơi luôn

    -thiệt hông chỉ em bơi hã

    -ko chỉ nữa ! lỡ đánh òi nên hõng chỉ

    -chỉ đi mà .... hắn cười và chạy ra xa , tui dí theo , ờ anh chạy đi em mà bắt được là biết tay nghe chưa , hihi , vì chạy trên nước nên chậm vả mệt lắm , tới được chỗ hắn cũng đã hết hơi

    -anh ơi chỗ này hơi sâu rồi mình xít vô đi

    -ko sao đâu nhóc , nhóc cứ bám vô lưng anh đi , anh nâng nhóc theo

    -ùa , mệt ráng chịu àh nha ...... tay tui quàng vào cổ hắn từ sau , lúc này trái tim tui lại cảm thấy rung động với nhiều cảm xúc hơn cả , hắn đi ra xa hơn một chút , qua cảm nhận tui chỉ thấy xung quanh là những người cao ráo , nhứ mà cỡ bèo như tui ra đây chắc bị sóng nó dập cho choáng , chợt nhìn sang , một người lạ đang nhìn tui và hắn với ánh mắt lạ thường , tui bắt đầu thấy một điều thất thường xảy ra , ko lẽ người ta đã hiểu lầm rằng tui và hắn ........, ôi ko thể nào , tui bàng hoàng trước cái suy nghĩ của mình và buông tay ra , mà lúc đó cũng có một cơn sóng đánh ập vào tui , tui bị chao đảo và ngụp hẳn xuống dòng nước

    -anh phong , đỡ em dậy...ạ..c..ạ..c...... tiếng gọi thấp thỏm của một người như sắp chít đuối ko bit hắn có nghe thấy hông nữa , bởi vì tui đã hết oxy ..... tui cố gắn nắm được bàn tay hắn và rồi..........một nụ hôn bất ngờ chợt đến , đôi môi hắn áp chặt vào tôi , và truyền vào đó một luồng không khí , làm khí quản ko còn như bị tắt nghẽn , lúc này tui có thể thở lại được rồi nhưng cái cảm giác đó vẫn diển ra ......1 giây....2 giây.....3 giây...... tui hụp lên khỏi mặt nuớc thì nó đã nhanh chóng biến đi một cách bất ngờ cũng như lúc nó chợt đến , tui nhìn hắn thật sâu còn hắn thì đang cố lẫn đi ánh mắt của tui lúc này , tui ko dám hỏi hắn vì tui sợ sẽ có hiểu lầm hoặc giả xử nếu có thì hắn có chịu nhận ko khi mà hắn cố tránh đi ánh mắt của tui lúc này

    -nhóc ko sao chứ , tự nhiên buông tay ra vậy

    -ơ...thì em chỉ thử coi nó sâu cỡ nào thui mà , ai zè

    -anh nè , đi vô uống nước đi , em khát nuớc

    -ùhm zậy mình đi ,anh cũng muốn uống nữa

    vẫn như vậy , tui choàng vào vai hắn và hắn kéo tui vô theo cho đến khi dòng nước này ko còn khống chế được tui nữa , tui với hắn đi đến khu thức ăn ở đây thì ko nói cũng biết đồ ăn đắt đỏ hơn ở ngoài nhiều , tui mua hai phần cá viên và xúc xích cùng với hai ly coca lớn , tui với hắn vừa ngồi ăn vừa trò chuyện thì:

    - Phong

    tui và hắn nhìn lên với một sự tò mò , bây giờ trước mặt tui là chị Lan và hai người bạn thân khó tính của chị ấy nhưng tui lại ko thấy chị Tuyết Nhi đâu cả , nhìn cả ba người ướt sũng chắc là mới ở dưới nước lên , ba chị ấy tiến lại gần với vẻ mặt hớn hỡ , nhưng riêng tui chỉ để ý đến ánh mắt của chị Lan như có một cái gì đó bất ngờ chắn ngang tim tôi , tui càng lo lắng trong lòng

    -chà , trùng hợp nha , hai anh em tới lâu chưa?

    -ừ thì mới sáng này thui

    -mà Lan với Ngọc và Quỳnh Như chỉ đi có ba người thui àh , còn mấy bồ đâu

    -hi`, tụi này solo thui , lâu lâu thoải mái ....nghe hắn hỏi thì tui mới biết tên hai chị khó tính đó chứ nào giờ đâu có dám hỏi...

    -ê ăn xong đi chơi chung với tụi này ko

    anh Phong trả lời có vẻ ko mấy là hứng thú : - ờ ,cũng được

    lát sau , cả đám rủ nhau đi chơi trược ống , nhưng vì chỉ có năm người nên khó mà có thể chia ra , chị Như có ý kíên

    - nhóc này còn nhỏ ,hay nhóc ở dưới chờ nha , tụi chị chơi xong là đi chơi chỗ khác

    -trời ơi , sao bỏ nhóc ở đây , hôm nay Phong chở nó đi nên ko thể bỏ nó ngồi mình được .....anh phong lên tiếng phản đối

    -có một chút thui mà anh Phong ...giọng chị Lan bất ngờ lên tiếng quả thật nhẹ nhàng và nũng nịu......

    -thui anh đi đi , em ngồi đây chờ cũng được mà .....vì chỉ có một ngày hôm nay nên tui ko muốn phí thời gian cho những chuyện cải nhau thế này và có khi làm như vậy thì quan hệ của hắn và chị lan sẽ được cải thiện phần nào , và tui cũng ko muốn mọi người mất vui......và hắn thì thầm vô tai tui

    -nhóc chờ anh , anh chơi một lần xong là xuống chơi với nhóc , đừng buồn nha !..tui khẽ gật đầu và mỉm cười để tránh sự nghi ngờ của các chị ấy , mắc công mấy chị đó nghĩ ảnh nói xấu thì ko tốt chút nào

    -thui anh chị đi đi , em ngồi nghỉ ngơi một chút

    bọn họ khuất dần sau hàng rào xum xuê của công viên nhìn thấy bóng họ lên lầu , cao và cao , tui cũng sợ cao nữa nên ko đi chắc tốt hơn.........



  5. #25
    Avatar của boyshop
    boyshop đang ẩn Senior Member
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    976
    Năng lực viết bài
    185

    Mặc định Re: Anh Hàng Xóm

    tui ngồi đó nhìn họ và những người xung quanh , ko biết cái cảm giác đó thế nào nhĩ đã lâu lắm rồi tui ko được chơi cái trò này , bây giờ cũng muốn thử lại lắm ,nhìn mọi người cười nói mà tui cũng vui lây , ko có gì làm tui đành măm măm vài cây kem cho đỡ chán
    một lát sau :

    -Tủm....à..o..à....o......à....o ...,chị lan và hắn rơi mạnh xuống , ko biết có ai bị uống nước không mà khi bước chị ấy choàng tay hắn có vẻ hớn hỡ , còn hắn thì vẩy tay chào tui , cười thật tươi , rồi tiếp đó là hai người bạn của chị Lan , lúc này bọn họ thì ướt nhẹp còn tui thì khô queo

    -vui không vậy mấy anh chị

    -vui lắm , chơi nữa đi

    -thui Phong ko chơi nữa , giờ phải dẫn nhóc đi chơi , bởi hôm nay về sớm ....nghe hắn nói là tui biết hắn đang kiếm cớ , chứ mà về trễ là má la tui cho coi.
    -vậy thì tụi mình đi chơi chỗ khác đi

    thế là cả nhóm lại thảnh thơi trên dòng sông lười thể tận hưởng cảm giác nhẹ nhõm khi ngồi trên chiếc phao trôi theo làn nước , chộp lấy một cái phao hắn nói:

    -nhóc lên đi , đẩy cho

    -ũa vậy còn tụi em sao anh ..... trời khi nghe chị lan nói vậy , tui cũng bỡ ngỡ lắm , ở kia có ba cô gái mà ảnh lại không nhường mà lại nhường tui

    -thui đi mấy chị , mấy chị lớn hết trơn rồi mà còn nủng nịu hã , hihi ....hắn lên tiếng giễu cợt làm bọn họ cũng buồn cười

    -anh phong xấu nha....chị Ngọc lên tiếng

    -trong đây nhóc này nhỏ nhất nên nhường nhóc đi.....hắn nói với giọng nghiêm chỉnh không giống như lúc nãy , thế là cả nhóm đi theo làn nước , lâu lâu mấy chị đó trổ tài bơi lội công nhận hay thiệt , bơi đủ thứ kiểu

    bất ngờ : -A ! ...từ ở dưới nước có ai đó chọt lét hai cái eo của tui , vì bị bất ngờ nên tui phóng xuống nước ngay lập tứt

    -trời ơi , ai chơi kì vậy !

    -hihi , chị Lan cười nhíu mắt .... xin lỗi nha , chị giởn

    -àh là chị hã .... thấy vậy tui lấy tay hất nước vô chị ấy ... hihi

    -bây giờ em giỡn với chị nè.....à...o...à....o

    -thui cho tha cho chị......cứu Lan bà con ơi .....thấy vậy , tự nhiên hai chị kia lại nhấn nuớc tui xuống , ọc. ọc....bốn bàn tay giữ lấy tui nên ko thể nào chống cự lại

    -được rồi tao cứu cho nè ..hhihi

    -tránh ra coi , mấy chị hay ha , ý lớn ăn hiếp nhỏ àh .....hắn vừa nói vừa đẩy hai chị kia ra , lúc đó tui cũng đã một bụng nước , làm như là tui biết bơi như mấy bã vậy . chơi như thế , ko chết đuối cũng chết cạn..tui bàng hoàng ngụp dậy

    -mấy chị chơi kì quá ,em đâu có biết lặn mà nín thở lâu chứ ...huhu

    -hi, công nhận giỡn với em vui ghê ....nghe nói như vậy mà tui thấy tứt dễ sợ làm như tui là đồ chơi vậy mà đùa với giỡn

    tui cũng chẵng thèm nói gì ,cứ đi tiếp ,còn hắn thì biết tui có tâm trạng không vui nên cũng chẳng đùa giỡn nữa , tui cảm thấy hôm nay thật cũng chẳng vui chút nào , không tự nhiên gặp phải ba chị ấy làm gì , đáng lẽ ra chỉ có tui với hắn vui vẻ ,vừa lúc đến chỗ bậc thang hắn nói


    -nhóc anh đi tolet nha , nhóc có đi không


    -dạ có , em đi nữa , vì hồi nãy uống nhiều nước nên bây giờ cũng cần phải cho nó ra ..hihi


    -còn ba người cứ đi chơi đi , lát nữa phong theo sau , ok


    -Ok ! đi nhanh nha anh Phong..chị Lan nói với giọng hối thúc


    sau khi đi xong tui ra chỗ bồn rửa tay , lúc đó hắn cũng ở đó , tui với hắn chẳng nói với nhau điều gì , chợt ,hắn hất một ít nước vô người tui



    -ý , anh giởn đó hã , nói xong tui mở vòi nước thật lớn rồi xịt nước vô người hắn , haha , nhìn hắn kìa ướt sũng , may mà tolet lúc đó vắng người nếu không thì tui cũng chẳng làm vậy , mà hắn thì cũng đâu có chịu thua hắn cũng xit nuớc vô tui , nước văng tùm lum , lên tường và cả trên trần nhà ,nhìn cái tolet lúc này như một mớ hỗn độn , tui chạy qua lại để né đòn còn hắn thì cứ thế mả xông lên xịt tứ tung , rồi hắn bắt giữ đuợc một tay của tui , lúc này tui bị giữ chặt lại ,hết chạy



    tự nhiên hắn áp sát tui vào tường , hắn không cười nữa mà nhìn tui thật sâu và sâu , và tui cảm thấy lạ và ngượng nữa , tui muốn hắn bỏ ra nhưng có cái gì đó như chắn ngang cổ họng không thể thốt lên lời , im lặng , nước vẫn chảy xối xả như một sự hối thúc mãnh liệt , bấy giờ :

    -nhóc à !

    tui thỏ thẻ .....- sao anh !

    -càng lúc anh càng thich nhóc hơn thì phải ?.......thình thịch ,thình thịch tim tui đập mạnh và nhanh hơn hẳn tui cảm giác có cái gì đó đang đến , rất gần....


    chóc ! .... bất ngờ một nụ hôn lên môi tui , tim tui như ngừng đập trước hành động như vậy của hắn , một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng có thể nói cái năng lượng mà nó truyền vào người tui quả thật mạnh mẽ , tui không thể nào phản kháng lại cái hành động đó ,trời ơi ! sao thế này , tui đã nói là sẽ không có tình cảm với hắn mà , tại sao tui không thể điều khiển được con tim mình chứ ! tui sợ lắm , tụi sợ mọi chuyện sẽ tồi tệ hơn trước khi quá muộn , hix , lúc này mắt tui đã rưng rưng , tui nhìn hắn như muốn cầu xin anh đừng như vậy , anh đừng tiến xa hơn , rồi hắn ôm tôi vào lòng bởi hai đôi tay và giữa lòng ngực cái nơi mà người ta cảm thấy ấm áp nhất khi hai người yêu bên nhau và trao cho nhau hơi ấm nhưng riêng tui cảm thấy dường như nó lạnh lẽo , lạnh không phải là do vật chất bên ngoài cũng không phải do con tim của hắn ngược lại nó ấm lắm chứ tui cảm nhận được mà , nhưng nó lạnh là do bên trong con người tui bên trong con tim của tui bởi nó luôn mang một nỗi lo sợ nào đó , chắc nó sợ má nó buồn , nó sợ bạn bè nó biết , và cũng có thể nó sợ cả hắn cái người mà đã giữ một vị trí trong tim nó và rồi giọt nước mắt đầu tiên của tui đã rơi , nó lăn dài trên má một cách chậm rãi đến khi rơi lên đôi vai của hắn

    -nhóc ! nhóc khóc sao .....tui im lặng


    -anh xin lỗi nhóc ...hắn nói thầm bên tai của tui , rồi từ từ buông thả tui ra khỏi lòng hắn , hắn nhìn tui buồn bã , đôi tay săn chắt của hắn vuốt nhẹ lên má tui ,bôi đi dòng nước mắt u ám với bao nỗi buồn

    -em không sao đâu , chắc là do có gì đó vô mắt thui , mình ra ngoài đi anh .... tui như lơ đi chuyện mới xảy ra nhưng đó chỉ là giả vờ thui , với những điều như vậy cũng đủ đã làm cho cái đầu nhỏ của tui kín bít nên tui không muốn nhồi nhét thêm nữa , thui cứ để nó như vậy và cũng mong sao hắn cũng sẽ quên đi chuyện lúc nãy mặc dù người nhớ mãi chắc chắn sẽ là tui , tui lo sợ sẽ không kiềm chế được tình cảm của mình bởi thế tui chẳng bao giờ dám hỏi thêm điều gì trướcnhững hành động bất ngờ của hắn ,sợ lúc hỏi ,rồi nghe câu trả lời có thể tình cảm sẽ nãy sinh nhiều hơn , nên đành thui vậy.....

    -nhóc , nhóc đi đâu vậy ?

    -thì em ra chỗ mấy chị kia

    -nhóc àh , mình đi chỗ khác đi , đừng ra đó nữa


    -ko ra nũa ,sao vậy anh , chị Lan chắc cũng đang chờ đó !


    -thui ! ko sao đâu , có gì để anh nói lại sau , bây giờ anh với nhóc đi về , anh sẽ dẫn nhóc ra một nơi.......bây giờ cũng đã hơn một giờ trưa và tui cũng đã thấm mệt sau những cảm xúc quá mạnh mẽ và tui cũng không muốn gặp mấy chị đó nữa


    -uhm` , vậy mình về ha anh , mà anh định chở em đi đâu nữa


    -lát nữa nhóc cũng sẽ biết thui , đi nào !



  6. #26
    Avatar của boyshop
    boyshop đang ẩn Senior Member
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    976
    Năng lực viết bài
    185

    Mặc định Re: Anh Hàng Xóm

    2 giờ , tui và hắn rời khỏi công viên , mang theo đó là một niềm vui và cũng như một kỉ niệm , nhưng riêng tui thì còn mang theo cả một nỗi lo thấp thoải trong lòng. Lúc này con đường xa lộ uổi trưa cỏn trởi thì nắng lắm hai bên đường chĩ toàn là bụi cỏ chẳng có một bóng cây cao , hắn thì lại không có mang nón , tui thấy xót xa làm sao


    -anh nè , anh không mang nón àh ?

    -hi` , anh để quên ở kí túc xá rồi em àh

    -hay anh đội nón của em nha

    -thôi , nhóc đội đi ,anh không sao đâu

    và mặc dù hắn có noi gì đi nữa tui vẫn cứ ụp cái nón của tui lên đầu hắn , bây giờ thì tui mới cảm nhận được cái nắng trưa nóng đến thế nào , và tui áp sát mặt vào vai hắn cho bớt nắng , mà không bíêt tại sao tui lại không còn cảm thấy ngại ngùng khi hành động như vậy , chắc có lẽ tui đã cảm thấy hắn gần gũi hơn về cả vị trí lẫn tình cảm

    -anh cho em che nắng chút xíu nha

    -thấy chưa kiu đội nón đi không nghe

    -sao hã , hõng cho chứ gì , zậy thôi

    -anh đâu có nói là không cho dưa đâu , em cứ như vậy anh thich lắm .....nghe hắn nói mà tui cũng cảm thấy vui trong lòng

    con đường nay đã vào trong thành phố , hắn chở tui ghé qua một siêu thị để dùng bữa trưa , thấy hắn mồ hôi nhễ nhại , tui mới lấy khăn giấy lau , hắn nhìn tui và mỉm cười và tui còn vui hơn nữa khi được quan tâm cho hắn , từ đó tới giờ tui có chạm vào khuôn mặt của ai đâu ,chỉ có hắn là người đầu tiên thui

    -cảm ơn nhóc nhé , nhóc ăn đi...hắn đưa tui một phần KFC và khoai tây , vừa ăn chúng tôi vừa trò chuyện , lúc này tui cũng tò mò đến cái nơi mà hắn muốn chở tui đến , không biết nó như thế nào có đẹp không , xa không , và có gì ấn tượng không chứ ?

    -anh nè ! lát nữa định chỡ em đi đâu vậy ?

    -àh , 5giờ em sẽ biết thui mà , anh bật mí nha , nó không đẹp , không xa , không ấn tượng .....hi`

    -trùi , kì vậy !!!

    -thui nhóc lo ăn đi

    -uhm`..tùy anh vậy

    no nê , cả hai cùng đi dạo trong siêu thị vài dòng , trong đây mát mẻ cũng thấy thoải mái lắm , cho tới khi đi ngang qua sạp bán thú bông , hắn chợt đưa tui một con rùa bông nhỏ xinh

    -tặng cho nhóc nè

    -sao ,tặng em hã , thiệt không đó ?

    -ùhm ,anh tặng nhóc đó

    -hihi, cảm ơn anh nha , tui nhận lấy món qùa cười tít mắt ....tui vui lắm vì đây mà món quà đầu tiên mà hắn tặng cho tui kể từ đó tới giờ , mà sao.....

    -anh ơi ! sao anh lại tặng con rùa vậy ? tại từ đó tới giờ chưa thấy ai tặng quà mà tăng con rùa hết

    -là để anh bảo vệ cho nhóc đó !

    -bảo vệ = con rùa, hã anh?

    -nhóc không hiểu àh !

    -không hiểu

    -nè , nhóc nhìn đi , nhóc có thấy cái mai rùa không , nó dùng để bảo vệ con rùa với kẻ thù bên ngoài ,cho nên anh sẽ như cái mai rùa này bảo vệ cho nhóc ở bên trong , với lại cái mai với con rùa lúc nào cũng bên nhau phải không nhóc và nó còn tượng trưng cho sự trường thọ nữa đó , nguời ta hay nói con rùa sống lâu lắm


    -hi` ,anh nói hay quá àh , em nghe thích lắm....không ngờ cái suy nghĩ của hắn dễ thương đến vậy , nhưng quả thật nó không sai chút nào , từ con rùa những gì hắn liên tưỡng đều đúng và thật ý nghĩa


    bây giờ cả hai cũng đã cảm thấy mỏi chân , hắn mua một vài bịch bánh nacks và nước H20H để cùng tôi ra công viên ngồi nghỉ , hắn chở tui ra một công viên trong viên trong thành phố , nhìn từ ngoài tui cũng đã cảm nhận được cái khác lạ bên trong công viên , nó trong lành và sạch sẽ cũng như đang chống chọi với cái không gian bụi bặm nắng noi bên ngoài , vào trong tui thật sự cảm thấy thoải mái hơn nhìu , cùng hắn ngồi nhấm nháp bánh và ngắm chú rùa xinh xinh , nhiêu đó cũng đủ cho tui dâng trào một niềm vui mới . với gió mát luồng lỏi trong khuôn khổ này , tui dường như đã thiếp đi trên vai hắn cộng thêm cái mỏi mệt của ngày đi chơi càng làm cho tui đi vào giấc ngủ sâu hơn , như thế xuất hiện một cảm giác an toàn khi ở bên hắn

    -nhóc , nhóc ! dậy đi nào

    tui khẽ mở đôi mắt , hốt hoảng khi thấy mình đang đi ra từ giấc ngủ , đã là 5h rồi

    -trời ơi ! em ngủ nãy giờ hã , sao anh ko kiu em dậy

    -thì em mệt thì ngủ chút xíu đi

    -mà nãy giờ hai tiếng anh làm gì ?

    -anh nhìn ngồi và nhìn em ngủ thôi


    -thôi mình đi lẹ đi anh , trể bây giờ.....lúc này mới hoàn tỉnh lại , không hiểu sao tui lại ngủ gật ở cái nơi này , nào giờ lạ chỗ sao mà ngủ được , hay có lẽ khi ở bên hắn cái cảm giác an toàn đã lấn át đi cái lạ lẫm trong tui khiến ở bất cứ nơi nào khi có hắn là tui luôn cảm thấy ấm cúng lạ thường , tui thầm hỏi trong lòng: có phải như vậy không anh Phong ? .Hắn chợt dừng lại trước một tòa nhà lớn , hình như là một công ty , sao lại đi đến đây nhỉ
    -ở đây là đâu vậy anh ?


    - chỗ làm của ba anh hổi đó , anh dẫn nhóc tới đây chơi

    -trời ạ, chỗ này có gì đâu mà chơi chứ ....hắn không nói gì , gửi xe rồi hắn dẫn tui lên theo cầu thang

    -nhóc chịu mỏi chân chút xíu nha

    tui bỡ ngỡ : - ờ......ờ........


    càng lúc đi càng lâu , sao mà hắn cứ đi lên hoài , không lẽ hắn muốn lên tận tầng cao nhất , càng lúc cái cầu thang càng vắng người , không biết sao nữa , chợt hắn dừng lại trước một cánh cửa và khẻ mở nó ra , lúc này tui cảm nhận được ngay luồng gió mạnh thổi vào , v....ù..ù....ù....và le lói là vài tia nắng chìêu , ồ! thật tuyệt , cánh cửa đã mở tung , trước mặt tui lúc này là ánh mặt trời hoàng hôn thật đẹp , nó tròn xoe và đỏ ửng , nó không chói mắt mà ngược lại nhìn nó với cái ánh sáng dìu dịu lại càng làm cho con người ta thanh thản , tâm hồn như được lọc sạch , tui thật không biết cảm nhận như thế nào nữa , những đám mây xung quanh bị ảnh hưởng bởi sắc đỏ , hồng , rồi cam cho đến lúc xa dần và lợt dần chúng như muốn ôm trọn cái mặt trời đỏ quang vào trong lòng , một góc trời đỏ rực ánh hào quang mặt trời , gió mát của không gian trên cao càng làm cho tui yêu mến nó hơn


    đúng vậy lời hắn nói rất đúng "nó không đẹp , không xa , không ấn tượng " bởi vì nó là sản phẩm của thiên nhiên nên không ai có thể quýêt định cho nó đẹp hay không đẹp , nó không xa bởi vì nơi đó chẳng bao giờ tui có thể đến được mà chỉ có thể đi đến bằng trái tim , nó không ấn tượng vì ngàn năm qua nó luôn diễn ra như vậy và chỉ xa lạ với những ai chưa thấy và cũng có thể nói ngay chính bản thân tui cũng đã mấy năm qua không nhìn thấy được nó mà bây giờ nhìn nó còn bỡ ngỡ lạ lẫm,chắc vì ở trong cái thành phố sầm uất này , mọi người ai cũng bận rộn với công việc riêng , còn tụi nhỏ như tui thì có khi lại chỉ học và sụốt ngày game này nọ với cai thế giới ảo không thực , có mấy ai lại để ý đến chứ


    nhưng hôm nay hắn đã dẫn tui đến đây cho tui thấy được cái lúc nào cũng luôn hiện diện mà có khi tui lại lãng quên từ lâu , mọi thứ lúc này bên tôi dường như đều đẹp bởi ánh hào quang đi đến đâu thì làm như mọi thứ trở nên hài hòa ấm cúng hơn cả


    cứ nghĩ mặt trời lúc nào nó cũng nóng rựcvàchiếu ánh nắng chói chang nhưng không ngờ vào những lúc này nó lại huyền ảo và thơ mộng đến vậy

    -anh Phong ơi ! nó đẹp quá


    -ùhm ,đã lâu lắm rồi anh không ngắm nó rồi ..... hắn với tui ngồi xổm lên một cái bàn gỗ cũ kĩ và chỉ ngắm và ngắm cái ánh hoàng hôn dịu dàng kia, cả hai cùng tâm sự khi hắn choàng vai tôi và ôm vào lòng , lúc này gió chiều cũng đã lạnh hơn vì noen sắp đến , nhưng trong thâm tâm tôi như ánh lên một tia hi vọng nhỏ nhoi cho cả tui và hắn giống như cái tia sáng yếu ớt của ánh mặt trời ở một nơi xa xăm



  7. #27
    Avatar của boyshop
    boyshop đang ẩn Senior Member
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    976
    Năng lực viết bài
    185

    Mặc định Re: Anh Hàng Xóm

    tối hôm đó , tui lại không ngủ được cứ nghĩ về những điều xảy ra trong này hôm nay có niềm vui , nỗi buồn , nỗi lo lắng và cả nỗi xót xa . Và bản thân tui cũng không biết sau này ra sao nữa nhưng hiện tại trái tim tui có lẽ thương hắn nhiều lắm ! tui luôn tự nghĩ và tự nhủ về những điều tốt đẹp hơn , một tương lại tươi sáng hơn để có thể nhẹ nhõm đi vào giấc ngủ đêm nay

    .......
    đến sáng thứ ha ituần sau , như thường lệ ,tui vẫn hẹn nhỏ ở trước cổng trường , gặp được nhỏ tui nhanh chóng hỏi thăm tình hình của ngày hôm thư 7

    -ê ! yến , hôm thứ 7 má Duy có gọi điện thoại qua không zậy ?

    -không có đâu , chắc má Duy tưỡng Duy qua nhà yến nên không lo lắng cho lắm

    -o` , zậy àh , dù sao Duy cũng mong như vậy

    -mà , hôm qua thứ 7 đi chơi zui hông zậy

    -ùh thì cũng vui nhưng cũng có lúc bực mình

    -trùi ! zậy mà hnõg rủ tui ha ....ghét Duy quá àh !

    -hỡ , xe có hai chỗ ngồi àh , ko lẽ yến muốn Duy đu căm sao ! hihi

    -hùm , hõng thèm .... nhỏ làm mặt tự ái nhìn thấy ghét

    -mà tuần sau thi rồi đó Duy , lo ôn bài đi

    -ùhm , Duy cũng có nghe thông báo mà , thi xong là noen luôn đó , thích ha

    -ờ , thix lắm , hôm đó yến với Duy đi chơi thoải mái rồi

    -ùa , mong sao là tụi mình thi tốt

    -thui , đi vô lớp đi , đứng đây bụi bặm quá

    chợp con nhỏ nắm tay tui lại :

    -ê khoan đã ! nè .....nhỏ chìa ra một tấm thiệp noen dễ thương trước mặt tui

    -ý ! yến tặng Duy hã

    -hõng có , yến với Duy thân nhau quá rồi tặng cũng không biết chúc gì hết , cái này của anh PHong đó

    -anh Phong ?

    -ùa , hồi nãy gặp ảnh , ảnh nhờ đưa nè , anh nói sợ tuần này và tuần sau Duy bận không gặp được nên nhờ yến đưa

    -uhm`, ra vậy ....... tui nhanh chóng cầm lấy tấm thiệp và cất vô trong cặp , thật sự lúc này tui chưa muốn mở nó ra xem bởi vì tui đang suy nghĩ không biết hắn nói gì trong đó và tui cũng sợ nhỏ Yến thấy và có thể những lời nói trong đây làm cho nhỏ biết tình cảm giữa tui và hắn là một cái gỉ đó không bình thường......hôm nay tui cũng nôn nao lắm , nôn được về sớm để xem tấm thiệp này.

    vậy là tuần này và tuần sau tui quả thật bận rộn , tuần này là để chăm chú ôn thi , còn tuần sau là thi chính thức rồi , nản lắm chứ! nhưng dù sao thì việc học cũng quan trọng hơn cả !

    tui về nhà sau sau một ngày học mệt mỏi , và điều đầu tiên tui làm là phóng ngay lên lầu xem điều gì bên trong tấm thiệp đó , tui hé mở nó và đọc

    " nhóc àh ! anh chúc nhóc có một mùa giáng sinh thật vui và hạnh phúc , anh chúc nhóc học giỏi và thi tốt , chúc cho những điều tốt đẹp sẽ luôn đến với nhóc ,nhóc ơi nhóc có biết là anh quý và mến nhóc lắm không ? không biết nhóc nghĩ thế nào nhưng anh vẫn ước sẽ luôn được bên nhóc và dẫn nhóc đi chơi

    nhóc có còn nhớ con rùa anh đã tặng nhóc không ? anh mong rằng khi nhìn nó nhóc sẽ nhớ đến anh.....nhóc nhé ! nhóc à ,nếu trong trái tim nhóc có một chút gì đó về anh thì buổi tối ngày 24-12 nhóc có thể gặp anh tại trường được không , anh muốn được dẫn nhóc đi chơi đêm noen......anh sẽ chờ nhóc đó , nhóc nhớ đến nha....." và dòng ghi cuối cùng là "anh thương nhóc nhiều"

    đọc xong một cảm giác thật trìu mến và ấm cúng trào dâng , ngày 24-12 tui lại đắn đo và lo lắng , hôm đó tui với nhỏ yến cũng sẽ đi chơi nhưng giờ lại nói với tui điều này nên thật làm tui khó xử ,với ai tui cũng muốn đi chung nhưng không thể nào đi chung cả ba người được vì tui biết thế nào cũng có sự nghi ngờ và mất đi một chút tự nhiên giữa tui và hắn , giữa tui và nhỏ , tui nghĩ chắc mình phải gặp hắn trong tuần này để nói cho hắn biết về buổi hẹn giữa tui và nhỏ , để hắn không phải hiểu lầm khi tui không thể đến......

    -Duy , xuống ăn cơm ...tiếng má gọi hối thúc , tui cất nhanh tấm thiệp vào hộc tủ và chạy nhanh xuống dùng bữa

    - tuần sau thi rồi ,học cho đàng hoàng nghe chưa !

    -dạ ,con biết rồi !

    -mà ơi , nghe nói bà ngoại bệnh hã má ?

    - ừa ! ngoại mày bệnh , mai mốt má phải qua ngoại mấy ngày để coi bà , ở nhà coi nhà nghe chưa !

    -mà chừng nào má đi ?

    -con thi xong má mới đi , chứ má mà đi là con ở nhà đi chơi suốt , không có lo học hành

    -thui ăn cơm lẹ đi rồi học bài

    -dạ.......

    ngày hôm sau , tui cố gắng đến giờ ra chới lên gặp hắn , ùi , hì hục mãi mấy cái lầu thấy phát mệt , tui vừa ló đầu vô thì :
    -hi ,chào em , có chuyện gì đây?.....tui nhìn xung quanh căn phòng chỉ thấy có anh Tứ , ngoài ra cái người mà tui cần tìm thì hõng thấy đâu hết

    -dạ ,chào anh Tứ , cho em hỏi anh phong có ở đây không vậy?

    -à, nó đi công chuyện từ sáng giờ rồi em ơi !

    -ùa ,zậy àh !

    -sao em có nói gì thì anh gửi lại cho

    -ưhm....dạ thui.....hõng có gỉ đâu anh....thui em đi xuống nha .....bibi anh

    -trùi ui , mới lên tí xíu mà đi rồi àh , bộ hõng gì nói thiệt hã

    -không có mà....thiệt đó

    -mà anh nghe nói tuần sau em thi phải không ?

    -ùa ,dạ phải , em cũng mệt quá trời, không biết thi ra sao nữa

    -thì cố lên nha em , thi xong ăn noen cho nó vui

    -hì ,cảm ơn anh nhá , thui em đi xuống với nhỏ yến đây

    -ờ ,chào em ...

    tui nói chuyên một lúc mà cứ tò mò là không biết hắn đi đâu sáng giờ , vậy là hôm nay muốn nói cho hắn biết cũng không được ,thui tui đành để dành cho ngày mai vậy , dù sao, noen cũng còn hai tuần nữa mới tới mà

    giờ học thấp thoáng trôi qua , khi ra chỗ gửi xe để lấy xe thì chợt , một cậu bé khẽ lắc tay tui , nó nhìn cái tên trên phù hiệu :
    -anh ơi, có chị kia gửi cho anh cái này

    -cái này ?...tui nhìn trên tay cậu bé , thoáng nhìn thì tui biết đó là một tấm thiệp màu tím , tui cầm lấy mà không biết là của ai đưa cho mình , không biết có chuyện gì đây ,sao người đó không đưa thẳng cho mình mà lại nhờ qua gửi lại thế này

    -ùhm , cảm ơn em nhé ,mà em ơi , chị đó tên gì vậy ?

    -em không biết nữa , chị chỉ nhờ em đưa cho anh thui ....nói xong cậu bé chạy đi , thoắt biếm mất trong đám đông
    tui nhìn tấm thiệp mà không khỏi tò mò cực độ

    -bin .....bin.....cho qua đi em ơi

    -dạ ,em xin lỗi ....

    tui nhanh chóng bỏ tấm thiệp vào cặp và chạy xe ra khỏi chỗ đông để còn nhường đường cho nhìu người khác và như thế . Chiều hôm nay , cũng như hôm qua , tui cũng bắt đầu cái công việc đầu tiên khi về đến nhà là mở tấm thiệp ra xem mà lần này là tấm thiệp của một người lạ lẫm , cái gì đây ta



    "chào em !

    chị là Lan bạn của anh Phong , chắc em cũng đã gặp và nói chuuyện với chị vài lần , qua nhiều lần tiếp xúc chị cảm thấy tình cảm của anh Phong dành cho em nhiều lắm thì phải , chị là bạn gái của anh ấy mà đôi khi anh ấy còn thờ ơ hơn , mặc dù chị không biết tình cảm của em và anh ấy thế nào , nhưng qua bạn bè và thái độ thì chị cảm thấy đôi khi bức xúc trong lòng lắm , nên chị có một số chuyện muốn nói với em , chị không thể nói với em qua thư từ như thế này vì có thể nó đối với em là bí mật ,phải không ? nếu có thể tối ,7h ,24-12 ,em có thể đến gặp chị tại quán Ốc xinh - tầng thượng được không , cái nơi mà bạn em đã đến đó ?

    chị gửi cho em tấm thiệp sớm như vậy là chị nghĩ chắc noen em có nhìu cái để vui chơi lắm ,chắc không có thời gian cho chị , nhưng chị cũng muốn nói với em vài điều nên có thể cho em thời gian để suy nghĩ từ đây cho đến đó ,chắc là đủ thời gian phải không ? ngày hôm đó chị sẽ chờ em ở đó , nếu 15phút sau em không đến thì chị sẽ xem như em không đến

    chào em ,chúc em có một mùa giáng sinh an lành ,hạnh phúc .......

    ...Hoàng Lan......"


    rồi , lại nữa , bây giờ phải làm sao đây , một chuyện rắc rối thật rồi , chị Lan một người không thân thiết mấy lại hẹn tui như thế này chắc là có chuyện muốn nói thật sự và tui cũng muốn biết chị ấy se nói gì khi gặp mình , nhưng không lẽ mình lại từ chối hai người thân thiết kia nhỏ yến và hắn , may sao chị ấy gửi sớm cho tui để có thời gian suy nghĩ chứ không thui tới lúc đó không biết ai sẽ buồn nữa , trùi ui ,vậy phải làm sao đây , tui phải từ chối đến hai người mà lời từ chối thì với tui quả thật khó nói ai cũng tốt ,cũng có thành ý nếu làm như vậy thì có quá tự kiêu không , lúc này đầu óc của tui hoàn toàn túng quẫn , chỉ có ba người , cứ quay quanh ,quay quanh , bây giờ mà đã như vậy rồi , không biết tới gần noen thì chắc càng rối hơn , giá như tui có thể biến ra thành ba người cho đỡ hơn không , nhưng hiện thực vẫn cứ là hiện thực , cứ tưởng còn lâu nhưng tui lại mong sao cho thời gian chậm lại hơn nữa để từng cho có tới ngày đó ...hix............phải có cách giải quyết nào đó chứ , hoặc tui phải chọn một trong ba người........



  8. #28
    Avatar của boyshop
    boyshop đang ẩn Senior Member
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    976
    Năng lực viết bài
    185

    Mặc định Re: Anh Hàng Xóm

    hôm nay 21-12 , và cũng là ngày cuối cùng để tui quyết định sẽ gặp ai trong đêm noen này , nhưng cũng đã qua gần hai tuần mà suy nghĩ của tui cũng chẳng đâu vào đâu , tui thực sự không muốn từ chối ai cả , thế rồi tui đã tự đưa ra cho mình một quyết định khá là con nít đó là : bóc thăm , bởi có khi tui nghe người ta nói duyên số là do trời định cho nên những lúc túng quẫn như thế tui cũng đành phải dựa vào một chút mê tín vậy , chán ghê .Tối hôm ấy , tui xếp đúng ba tờ giấy hoa và ghi tên mỗi người mỗi vào mỗi tờ giấy , nào bắt đầu thôi , tui cầu nguyệnn cho mình gặp được may mắn và sẽ gặp được người mình cần gặp.Tui đứng bên ban công hất tung ba tờ giấy hoa giống nhau và chỉ nhanh tay giữ lấy một tờ cách xa tui nhất trong cái tâm trạng hồi hộp và nao núng kia ,hai tờ giấy còn lại thì rơi xuống dưới theo làn gió cuốn đi.Tui nhìn tờ giấy trân tay mà không dám mở ra chút nào , nhưng không mở là không được , tui banh toạt tấm giấy ra làm nó rách đôi chắc có lẽ tui đã căng thẳng quá và đến khi tui ghép chúng lại thì .......người tui gặp hôm đó sẽ là chị Lan .

    Vậy chính là chị , người mà tui sẽ gặp hôm đó , đã quyết định như vậy nên chắc có lẽ tui sẽ không thể gặp nhỏ và hắn , tui gấp tấm giấy lại rồi đi chuẩn bị bài vở cho buổi thi ngày mai , tui thầm nghĩ tại sao mình lại giữ nay tờ giấy có tên chị ấy , tại sao không phải là một trong hai người kia , có ai có thể lý giải được không chứ , chắc vì thế mà người ta nói là do trời định

    sáng hôm sau , gặp thấy nhỏ tui lúng túng lắm , không biết phải nói với nhỏ sao nữa

    -hi ! chào Duy , hôm nay mình thi môn cuối đó ,là noen được đi chơi rồi......thấy nhỏ nói vậy tui lại càng không nỡ , bạn tui , tui quý lắm với lại người đầu tiên hẹn tui lại chính là nhỏ thì làm sao mà nói ra lời từ chối chứ

    -Yến ơi ! noen chắc Duy đi không được quá

    -ũa sao zậy , thi xong rồi mà !

    -ùhm , thì thi xong rồi , nhưng mà Duy.....Duy....

    -sao ,nói thì nói đi....

    -Duy có hẹn rồi.....

    -ùa ,vậy àh , nếu có hẹn thì Duy đi đi

    -nhưng mà còn Yến , bộ không giận Duy hã

    -trùi , giận gì chứ , với lại yến với Duy đi chơi chung hoài , thì noen đi chơi cũng như ngày thường thui , phải hông nè......nghe nhỏ nói thế tui cũng thấy nhẹ nhõm và an ủi hơn , tui cứ nghĩ sẽ làm nhỏ buồn , nhưng ngược nhỏ cũng thông cảm cho tui ,cảm ơn nhỏ nha

    -mà hẹn với ai vậy , có phải cái anh Phong gì đó không ?

    -hì , không phải ! mà là người quen thôi

    -yến nè , mai mốt tụi mình đi chơi bù ha

    -ùa ,thì chừng nào đi cũng được , với lại noen nếu không có đi chơi thì mẹ yến cũng chở yến qua nhà bà ăn tối với họ hàng ,cũng vui lắm

    -zậy àh , thích ha

    -thui sắp tập trung vô phòng thi rồi , yến đi nha , chúc Duy thi tốt

    -ùhm , bibi , chúc yến thi cũng tốt

    với tâm trạng nhẹ nhõm một nữa , tui bước vào phòng thi với chút hi vọng cho lời từ chối sau cùng sẽ nói với hắn , không biết ra sao nữa , mong rằng hắn cũng có thể thông cảm cho mình như nhỏ

    re.e.e.e.engggg.....tiếng chuông báo giờ làm bài vang lên , tui cố gắng bỏ qua mọi chuyện để làm bài thật tốt thì nếu có đi chơi thì cũng sẽ đi cho thật vui
    giờ thi kết thúc

    re.e.e.e.engggg.....lại một lần nữa tiếng chuông vang lên ,nhưng lần này là nó báo hiệu kết thúc kì thi học kì một này ,cũng như báo hiệu giáng sinh đã đến vậy , hihi , tui nhanh chóng xách cặp chạy lên phòng hắn ,dù có mệt nhưng cũng cố leo lên , từ xa thấy thấp thoáng dáng hắn đứng ngoài hành lang , tui bắt đầu chậm dần , chậm dần vì lúc đó tui thật sự lúng túng nhất hơn cả lúc nói với nhỏ yến nữa , không biết tại sao đây ,trời ơi cho con can đảm lên nào
    -hi ! chào nhóc , thi tốt không ?

    -dạ ,cũng tốt anh à , mà anh đứng đây chơi hã

    -ùhm , nhìn nhóc ở dưới chạy lên đây ,sao mà vội vậy ,có chuyện gì sao.....ọc ,lúc này tự nhiên tui cứng ngắt cái họng ,hõng bíêt nói gì nữa

    -dạ......

    -sao có chuyện gì vậy

    -dạ , hôm bữa anh có gửi cho em tấm thiệp

    -sao ,em đã xem nó àh , vậy em có chịu không ...hắn xen vô không để tui nói tiếp ,lúc này tui càng bối rối nữa , tui không thể nói là tui sẽ đi gặp chi Lan ,người chắc không có mấy thiện cảm với tui

    -anh ơi , chắc em không đi được quá

    -sao ! em không đi à , em thi xong rồi mà .. giọng của hắn có vẻ nóng giận lắm

    -dạ ,tại em đã có hẹn rồi

    -có hẹn rồi ư , ùa ....thì..... nếu vậy em cứ đi đi , không có sao đâu em .......lúc này tui thực sự ngạc nhiên khi nghe hắn có câu trả lời y như nhỏ yến ,nhưng tui cảm thấy cảm xúc từ hai câu nói khác nhau hoàn toàn , câu nói của nhỏ thì chân thành với sự vui tươi không buồn phiền , còn câu nói của hắn thì có vẻ ẩn chứa cái gì đó buồn lắm , hay là hắn nói vậy để tui đi chơi vui vẻ hơn???

    -còn anh có đi đâu không ? ..... tui nói như vậy để xem hắn có còn đi với ai nữa không hay hôm đó hắn chỉ hẹn đi chơi với tui

    -à , thì cũng có mấy đứa bạn.....lúc này đôi mắt hắn buồn đi hẳn , hết tươi vui như lúc mới gặp , và tui cũng không biết sẽ nói điều gì hơn nữa , cũng không thể nói với hắn đừng buồn vì làm như vậy có thể hắn sẽ nghĩ tui chảnh hơn khi không được đi chơi với tui

    -thui ,nhóc thi xong rồi về nghỉ đi , không má la đó

    -dạ.....em về nha anh.....tui cuối đầu quay người đi chậm rãi

    -mà nhóc ơi ......nghe hắn gọi tui quay sang liền

    -sao anh ?

    -nếu bữa đó lỡ nhóc không có hẹn được thì tới trường nha , anh sẽ bỏ ra một chút thời gian chờ nhóc , chứ noen mà nhóc không đi chơi thì buồn lắm đó

    -sao ,anh chờ em làm gì , lỡ em không đến được thì sao.....tui nói vậy nhưng khi nghe hắn nói ra lời kia thì tui rất vui và hãnh phúc vậy là hắn vẫn còn hi vọng được gặp mình và mình cũng muốn sao cho bữa đó chị Lan đừng đến

    -không sao đâu nhóc anh chỉ chờ chút xíu thui àh , nếu nhóc không đến thì anh sẽ theo tụi bạn đi chơi

    -ùhm ,vậy có phiền anh không đó

    -không sao mà ,nhóc đừng có lo nữa

    -ùa , vậy nếu hôm đó em có tới thì mình đi chơi ha

    -ok ...bibi nhóc nhớ 7h đó nha

    -bibi anh

    vậy , kết quả sau lần nói chuyện này cũng không thể nói là buồn hoàn toàn ,dù sao nó cũng có chút hi vọng để tui gặp hắn vào đêm noen , và thực sự nếu đêm đó tui không đến thì cũng sẽ có bạn bè đi chơi với hắn.

    nghĩ lại tui có phải là người thiếu tình cảm không , bạn thân thì lại không đi , người tui yêu thương tui cũng từ chối , mà lại đi gặp một người khá lạ lẫm có thể nói là không có chút tình cảm ,mặc dù đã có những lần chạm mặt, trái tim tui lúc này đang nghĩ gì vậy chứ ? tự hỏi mà cũng không biết trã lời ra sao , nhưng có lẽ vì cái lý do một người khá lạ lẫm mà lại đi hẹn với tui chắc đã làm tui tò mò và muốn có sự khám phá , tui muốn biết cái nguyên nhân vì sao , đêm noen chắc chị ấy cũng có thể đi chơi với bạn bè hay người thân nhưng ngược lại lại bỏ ra thời gian để muốn nói cho tui nghe một điều gì đó mà tui không biết nó sẽ ảnh hưởng đến tui như thế nào mà tui vẫn cứ lao vào có phải tui khờ quá không ?


    thế làmột ngày ở nhà nghỉ ngơi cũng đã trôi qua , tui cũng đã cố gắng trang trí cho căn phòng mình thật đẹp và ấm áp để đón cái giáng sinhh với khí trời se lạnh.Và đêm hôm nay24-12 tui cũng sẽ có cuộc hẹn với người mà ông trời đã chọn cho tui


    đúng 7h . tui có mặt tại quán ốc xinh , không có gì ngạc nhiên và lạ lẫm khi tui đến nơi thì chị ấy cũng đã ngồi ở đó , tui tiến lại nơi chị ấy ngồi với tâm trạng thấp thỏm , lo âu , không biết chị ấy sẽ nói chuyện gì :

    -chào em ,đúng giờ nhĩ

    -dạ ,thì đã hẹn rồi mà

    -mà hôm nay em không đi chơi với ai sao.......nghe chị ấy hỏi vậy tui rất muốn nói cho chỉ biết tui phải khó xử thế nào khi nói ra câu từ chối với hai người thân thiết nhưng vì không muốn buổi nói chuyện hôm nay có trở ngại nên tui đành giữ nó trong lòng

    -dạ , không có chị ơi ,mà chị ra lâu chưa ?

    -ừ thì chị cũng mới tới là em tới đó ,em ngồi đi

    -em uống nước gì nào ?

    -dạ không cần đâu chị

    -kì vậy , phải uống nước thì mới nói chuyện chứ

    -uống nước chanh nha .........chị ấy gọi lớn : cho em hai ly nước chanh đi !

    tui ngồi nhìn chi ấy và hỏi nhỏ

    -chị định nói chuyện gì cho em nghe vậy

    -àh chuyện đó để lát nữa chị sẽ nói bây giờ chị hỏi em vài điều nha ? được không?

    -dạ ,chị hỏi đi

    -em thấy anh Phong thế nào ?

    -anh ấy dễ thương ,đep trai ,cao ráo nhưng có nhiều hành động hay làm người ta bất ngờ lắm chị ơi nhưng dù sao cũng vui

    -còn gì nữa không ?

    -dạ,em không biết nữa.......tại sao chị ấy lại hỏi vậy , bộ định tra khảo tui sao ,chị ấy cũng quen hắn thân mà sao không hiểu hắn chứ , tui còn hiểu nhiều về hắn hơn nhưng có lẽ sẽ không tiện nói ra

    -anh Phong có nói cho em nghe về chuyện hồi đó anh ấy cũng thich một chú nhóc cỡ em không ?

    -dạ có ......lúc này tui ngạc nhiên lắm vì chuyện này mà chị ấy cũng biết ,thầm nghĩ chắc anh ấy đã kể và muốn xóa bỏ đi cái quá khứ đau buồn kia khi gặp chị ấy nhưng có lẽ bản chất con người hắn cũng khó mà thay đổi cho đến khi hắn nói là gặp được tui và đã tình cờ khơi lại quá khứ ấy trong tim hắn
    -và chị nghĩ là anh Phong rất yêu em , và em cũng như vậy phải không........lúc này hai đôi mắt của tui tròn xoe nhìn chị ấy ,tim tui đập mạnh và rung khi chị ấy hỏi những câu thực sự làm tui khó trả lời , tui có yêu hắn hay không tui còn không xác định được bởi tui luôn cố giữ lại tình cảm của mình và cũng có thể đó chỉ là tình cảm anh em mà thui.

    -dạ ,yêu anh ấy , em......em........ko có đâu chị ,em với ảnh là con trai mà

    -em đừng có ngại ,anh Phong chị hiểu chứ anh đã từng tâm sự với chị mà

    -ồ ,vậy là chị hiểu àh , em cứ nghĩ người ta sẽ ghét những người gay lắm và cũng khó mà có được tình yêu chân thành

    -vậy sao , ừ thì đối với em thì nghĩ như vậy nhưng với chị thì khácnếu em không có yêu anh ấy thì chị chắc rằng anh ấy rất yêu em đấy

    -trời ,chị nói vậy là sao ? khôngcó đâu...lúc này tui cảm nhận con người tui nóng rực ,mặt đỏ bừng ,nhưng chắc có lẽ vì buổi tối nên chị ấy không thể thấy được .

    -em đừng có biện hộ cho anh ấy ,em có biết là hồi ấy có lẽ chị và anh ấy đã sắp làm lại với nhau nhưng từ khi em xuất hiện thì anh ấy đã trở lại con người lúc xưa không?....câu nói như muốn hất vào mặt tui vậy , hồi đó khi tui xuất hiện thì anh ấy là người làm wen trước.

    -e...m...e...m.....em thật sự không nghĩ nó sẽ nghiêm trọng như vậy chị ơi , tất cả chỉ là một sự tình cờ gặp gỡ thui mà

    -em còn quá nhỏ thât sự không hiểu hết , chị còn yêu anh ấy nhiều lắm , em bíêt không ?

    -em.......không rõ lắm về tình cảm của chị dành cho anh ấy ,vì em có bao giở được nói chuyện thân mật với chị đâu

    -em nghĩ thì chị hãy cố chứng tỏ mình đi ,chắc anh ấy sẽ thấy được những điểm tốt của chị mà ,chị vừa xinh lại tốt nữa

    -thể hiện ư ? chị đã làm nhiều lắm rồi nhưng có lẽ lúc nào cũng thất bại khi có em xuất hiện bên anh ấy........trời ơi ! chị ấy nói vậy không khác nào ý nói chính tui là người đã ngăn cản hai người , tui thực sự không muốn như vậy mà , có phải chị ấy muốn.....

    -em có thể giúp chị được không......giọng nói chị ấy có vẻ ấm ức và thật sự nhờ lấy sự giúp đỡ cũa ai đó

    -em làm được gì hã chị , chị nói đi nếu được em sẽ giúp .....nghe chị ấy nói vậy tui cảm thấy chị ấy yêu hắn thật lòng và tui cũng muốn hắn tốt hơn đừng đi vào con đường cũ nữa , nếu được thì chắc rằng sẽ tốt hơn , nghĩ như vậy nhưng có một cái gì đó tròng khiến tui đau lòng lắm ,tui sợ nữa , lỡ sau nàyhắn yêu chị ấy rồi hắn có quên tui không ,hay là hắn sẽ không đi chơi với tui nữa , có phải tui đã quá ích kỷ không , sao mà tui lại mâu thuẫn thế này ,tui muốn giúp hắn nhưng lại muốn hắn vẫn bên tui.....

    -em có thểđừng gặp anh ấy nữa không ?

    -sao ,không được gặp anh ấy nữa .......lời yêu cầu của chị ấy như tiếng sét đánh vào tim tui vậy , đã bao lần tui ước ao được bên hắn , khi lúc hắn bỏ đi chị ấy đâu có biết tui đã buồn và khóc nhìêu đến dường nào lúc ấy mọi thứ với tui như không còn quan trọng nữa ,và chỉ từ khi tui gặp lại hắn ở trường đại học thì tui mới có thể có lại được niềm vui như ngày hôm nay ,mới có động lực mà đi gặp chị ấy , chị ấy có quá đáng không ,khi yêu cầu một việc làm có thể nói tuy đơn giản nhưng lại vô cùng làm cho người khác nhói đau, chị cũng vậy ,cũng như tui , ích kỉ cho bản thân mình , vì cái chị muốn có mà chị không màn với những lời chị nói ra lại làm cho khác rất đau ,chị biết không?


    -hix....tại sao vậy chị ,tại sao em không được gặp anh ấy ,em có phản đối quan hệ của chị đâu ,em cũng đâu có chiếm giữ anh ấy ,mà chị lại nhờ em làm như vậy chứ


    -chị xin lỗi ,nhưng anh ấy cứ đến với em mà không hề nghĩ đến chị ,và chỉ có cách đó thì anh ấy mới không thể đến với em nữa ,em làm ơn đi em giúp chị được không ?.....

    đôi mắt chị ấy rưng rưng nước mắt thấy rõ đìêu càng khiến tui thấy mình tồi tệ hơn ,như một kẻ phá đám vậy .lúc đó chị ấy nắm lấy tay tui thật chặt như một sự khẩn cầu , tui xót xa trong từng suy nghĩ ,nếu tui đồng ý thì tui lại càng cho bản thân mình đau lòng , còn nếu như không đồng ý thì có thể cơ hội để giúp hắn sẽ vượt khỏi tầm tay ,tui muốn hắn sau này có vợ con và baby thì để có cái đó bắt buộc hắn chỉ có thể quen một người phụ nữ mà thui , lúc này tui đã rất muốn khóc nhưng phải cố gượng lại ,tui không biết tại sao có gì đó thúc đẩy không thể rơi nước mắt trước chi ấy , có thể đó là cái sĩ diện trong tui hay chính là vì tui không được khóc khi không làm chuyện gì khiến tui phải hối hận cã ,việc gặp được hắn cũng chỉ là do duyên số , còn những gì tui đã dành cho hắn thì không hề sai trái hay xấu xa , nó luôn trong sáng và tràn đầy niềm vui ,hi vọng .....vậy mà, sao lại có một người xem tui như một vật cản đối với người đó chứ?

    -chị Lan......



  9. #29
    Avatar của boyshop
    boyshop đang ẩn Senior Member
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    976
    Năng lực viết bài
    185

    Mặc định Re: Anh Hàng Xóm

    - chị Lan ! nếu thực sự khi em không gặp anh Phong nữa mà làm cho anh ấy thay đổi thì em sẽ làm , mặc dù em cũng rất buồn khi phải như vậy nhưng em cũng muốn anh ấy tốt hơn

    -em , em giúp chị sao !

    -ùhm , em sẽ giúp chị.....

    lúc này tui như chém vào tim mình từng nhát dao sắc bén , những lời tui nói ra càng làm cho con tim đau hơn , tại sao tui lại làm như vậy chứ ,tự hành hạ bản thân mình , tự rời xa cái người quan trọng trong tim nó ,nhưng nếu không như thế thì cơ hội để hắn trở thành con trai thực sự lại càng hiếm hoi hơn , tui luôn sợ cái tương lai sau này khi tình cảm của cả hai ngày càng sâu đậm thì không biết sẽ ra sao , còn ba mẹ của hắn nữa ,hắn là con trai cả trong gia đình thì chắc hẳn một phần bổn phận là " nối dõi tông đường " tui nghĩ như vậy thật sự không sai, ba mẹ nào mà không muốn con mình có gia đình hạnh phúc và yên lành ,còn với tui và hắn thì cái gia đình ấy chắc có lẽ rất xa xôi hay nó giống như một màn sương mờ ảo có thể tan biến bất cứ lúc nào.Như vậy giúp được hắn là tui cũng mãn nguyện lắm rồi , tui thật sự không còn gì có thể làm cho hắn nữa. Và giọt nước mắt lăn trên má nó là thể hiện niềm vui hay nỗi buồn ? có ai đó nói cho nó biết không ?

    -vậy chị còn gì để nói nữa không ?.......lời nói của tui lạnh nhạt một cách lạ thường , nó không còn cái trẻ trung , hồn nhiên nữa mà thay vào đó là cái xác xơ còn lại của con tim mà nó tự mang đến

    -chị không biết phải nói gì nữa , chị cảm ơn em nhiều lắm.....tui hất bàn tay lạnh lẽo của chị ấy ra khỏi tay tui

    -thôi ,em đi về đây , chào chị.....lúc này tui dường như không muốn ngồi trước chị ấy nữa , tui cũng không hiểu tại sao lại căm hận chị ấy lắm ,chắc có lẽ chị ấy đã giúp tui nhận ra một điều rằng ,hắn không chỉ để dành cho riêng tui mà còn nhiều người cũng hi vọng vào hắn nữa nhất là gia đình nên dù thế nào thì tui cũng không thể phá đi mối quan hệ giữa hắn và ba mẹ hắn điều đó sẽ càng tệ hại hơn

    -chị lan nè ! em sẽ giúp chị nhưng sau này nếu anh ấy có làm chị đau buồn hay rời xa chị thì chị cũng đừng một lần nữa cho em là người thứ ba được không? mọi chuyện sau này chắc chị cũng sẽ biết , chị hãy cố mà giữ lấy và yêu thương anh ấy thật nhiều !


    tui ra đi khỏi nơi đó , cái nơi hôm nay đã làm tui đau rất đau cũng vào cái ngày mà người ta thường được hạnh phúc bên người mình yêu ,tận hưởng cảm giác ấm áp khi chỉ có hai người . Nhưng hôm nay đối với tui thì ngược lại , tui buồn và cô đơn lắm ! đi trên đường mà tui khóc nhiều, tui khóc cho bản thân tui tai sao lại có tình cảm với hắn như vậy ,tui nhớ hắn nhiều lắm, đáng lẽ tui không nên đi gặp chị ấy thì đâu có phải như thế này , nhưng tui cũng không trách ông trời khi đã cho tui có được cuộc găp hôm nay.Chắc là ông cũng muốn tui nhận ra rằng , tui không thể đến với hắn phải không ? nếu vậy là ông đã thành công rồi đó.Bùn thui thủi , tui không muốn về nhà , lúc này ngôi nhà càng cô đơn và hiu quạnh hơn. Lúc này đã gần 9h chắc có lẽ hắn cũng đã đi chơi với bạn bè rồi , thui thì không gặp cũng tốt.Tui lê thê một hồi cho thanh thản , cho đến khi bước chân tui rảo đến trường mà cũng không biết tại sao lại đến đây chắc có lẽ tui đã lú lẫn quá rồi , nhìn lại sao mà nó vắng hoe không đông đúc như lúc sáng những ngày đi học . Tui ngồi xuống và gục mặt vào người ,sát bên tường của trường học ,suy nghĩ lung tung , mà cũng không biết nghĩ cái gì , mọi thứ xung quanh như vô tri vô giác càng nghĩ về hắn nước mắt càng rơi
    nhiều hơn . Đột nhiên một bàn tay khẽ chạm trên vai tui

    -Có phải nhóc không ?.....tui chợt bừng tỉnh nhìn lên , là hắn trên tay là hộp bánh kem màu hồng ,tui thật sự ngạc nhiên , bất ngờ khi lúc này hắn chợp xuất hiện trước mắt


    -hã ,anh PHong ,sao giờ này......? hắn kéo xộc người tui đứng dậy , tui nhìn hắn với khuôn mặt lắm lem vì khóc


    -nhóc bị sao vậy ,sao nhóc khóc , nói anh nghe coi ,ai đánh nhóc hã ?

    -không...không có gì hết mà ...em chỉ bị té thui


    -nói dối ,nhóc sạch sẽ như vầy mà sao té chứ ! nhóc nói thiệt đi......hắn lắc mạnh vai tui , muốn tui nói ra mọi chuyện nhưng thật sự tui không thể nói ra mà !tui đã nói là giúp chị ấy nhưng sao tui lại đứng đây bên hắn chứ .....


    -buông em ra...em không có sao mà...anh hãy đi chơi với bạn bè đi......tui đẩy tay hắn ra cố tránh xa hắn và chạy đi , nhưng tui không thể nào chống lại cái níu tay mạnh mẽ của hắn

    -nhóc sao vậy ?

    -không có sao hết mà ,anh đừng có nắm tay em nữa , anh tránh ra đi !


    Bốp ! ...hắn tát vào má tui một cái thật đau , và lúc này tui như thẩn thờ ,tay tui ôm lấy gò má nhìn hắn với đôi mắt nặng trĩu


    -anh ,anh đánh em .....tui không biết hắn tại sao lại làm như vậy , nhưng thực sự hành động của hắn có thể gọi là quan tâm tui không ?


    -đi , em lên đây ......hắn kéo tay tui theo hắn vào trong phòng trên tầng 14 , lúc đó mọi người nhìn tui và hắn nhìu lắm,nhưng sao tui không còn cảm thấy ác cảm nữa ,lúc đó thế giới dường như chỉcó hai người

    "ầm ! " tiếng cánh cửa đóng thật mạnh và được khóa chặt ,lúc này trong phòng chỉ có tui và hắn ,còn anh Tứ chắc có lẽ đã đi chơi đêm noen , nhìn hắn nóng giận tui cũng thấy lo ,từ đó tới giờ có khi nào hắn như vậy đâu !....hắn kéo xộc tui ngồi trên giuờng còn hắn thì đứng đó và nhìn tui thật lâu với đôi mắt hậm hực, còn tui thì không dám nhìn hắn nữa


    -bây giờ chỉ anh và nhóc , nhóc hãy nói đi !


    tui ngồi im thinh lặng ,chỉ có tiếng nức nở , tui dám nói ra , tui bối rối như đang xoáy vào cái hố sâu của sự mâu thuẫn , không nói ra có nghĩ là tui đang nói dối hắn ,còn nếu nói ra thì có lẽ chị Lan sẽ căm hận tui mãi mãi


    -có phải em đã gặp chị Lan không ?.....khi nghe hắn nhắc đến Lan tui giật bắn mình ,tim tui như bị đóng băng


    -sao anh biết.....ơ......ơ...không có......em không có gặp chị ấy


    -hừ ! nhóc hay lắm ,nói dối ra mặt mà còn không chịu nhận


    -anh nghĩ sao cũng được , em đã nói anh không tin thì thôi ,còn đánh nữa ,anh thật đáng ghét !


    ......hắn nói như vậy không lẽ hắn đã biết điều gì , nhưng mà chuyên tui gặp chị ấy chỉ có hai người thôi mà có ai biết nữa đâu , vậy ai chứ ai nói ? lúc này hắn khẽ ngồi kế bên tui và nắm chặt đôi tay lạnh lẽo vì cái thời tiết tháng 12 và cũng vì nó quá đau buồn và cô đơn đến không còn một hơi ấm .Hắn vuốt nhẹ lên má tui ,cái nơi mà hắn đã đánh thật đau ,nhưng bây giờ sao tui thấy nó mền mại và ấm áp quá ,hắn khẽ nói một cách thì thầm

    -anh.......

    -anh xin lỗi nhóc , nhóc đau lắm phải không ?.....hắn nhìn tui với ánh mắt trùi mến và một cảm giác lạnh lạ lẫm xuất hiện trên tay , hắn đã khóc sao ,lạnh cái cảm giáccủa nước mắt hắn trên tay tui lan tỏa , tại sao hắn cũng khóc vậy , có phãi tui đã làm cho hắn buồn không , từ từ nhìn lên , tui thấy đôi mắt hắn rưng rưng , đỏ ửng , tui khẽ chạm tay lau đi những dòng lệ đang ngày càng dầy hơn


    -em.....em......xin lỗi.....hắn mỉm cười trên gương mặt buồn như ánh lên một niềm vui nho nhỏ trong cái buồn bao la của hai tâm hồn

    -nhóc không có lỗi đâu , lỗi chỉ do anh thui , anh đã không bảo vệ được cho nhóc ......h..ix..x

    -anh ơi ! anh đừng khóc nữa , em không sao thiệt mà

    -nhóc ơi ! nhóc có tin anh không ?

    -em tin chứ ! mà sao anh lại hỏi vậy ?

    -vậy nhóc nghe anh nói được không ?.....lúc này tui lại cảm thấy xôn xao trong lòng , hắn sẽ nói gì đây , hay những lời nói của hắn sẽ lại càng tui thêm đau buồn

    -ùhm , em nghe mà ,anh nói đi


    -anh biết người nhóc gặp lúc nãy là ai , anh cũng sẽ không nhắc tới nữa nhưng mà nhóc ơi ! nhóc đừng có nghe những gì người ta nói được không , với anh nhóc cũng là một người quan trọng , do đó nhóc đừng làm cho anh buồn và thất vọng nhóc nhé , cuộc sống của anh là do anh quyết định , và tình cảm của anh và nhóc cũng vậy , anh cũng sẽ giữ lấy nó thật chặt vậy ,nhóc sẽ cùng anh giữ nó phải không ? nhóc trả lời anh đi.....hix..lúc này tui bốii rối lắm , không biết phải trả lời làm sao , không được ,không được chấp nhận ,nếu không mình sẽ không thể giúp hắn nữa , tui đứng dậy khỏi hắn mà con tim cảm thấy day dứt


    -nhóc ! nhóc trả lời đi ...anh xin nhóc đó ....hắn đứng lên như hối thúc một sự đợi chờ , nhìn hắn tui càng thương nhiều hơn , trời ơi ! ông trời sao lại ác đến vậy , sao ông lại cho con gặp người con thương mà lại ngăn cấm , ông quả thật không có mắt.....lúc này đôi chân tui quỳ xuống mặt đất dưới chân hắn , tui càng khóc nhiều hơn , khóc cho mọi đau buồn vơi đi ,khóc cho tui và cho hắn



    -h..i..xxxx...anh ơi ! em không thể.....em không muốn phải làm anh khó xử với gia đình và bạn bè , anh có biết là tình yêu như thế này luôn bị người ta căm ghét và cho là bệnh hoạn không ? em đã cố không cho nó xảy ra nhưng chính anh lại càng vun đắp cho nó đẹp hơn ,sao anh lại làm như vậy, anh phải cưới vợ rồi có con , một gia đình hạnh phúc như vậy anh không muốn sao mà cứ phải chông chờ nơi em , một chú nhóc 16 tuổi chưa biết được mọi cái xấu xa ,tốt đẹp của tình cảm con người , anh có biết anh ngốc lắm không ?...hắn lấy tay kéo tui đứng lên nhưng bản thân tui lúc này không còn một sức lực nào cả ,tui như một thân xác vô hồn ,chỉ biết khóc và lắng nghe .có lẽ tui nói ra được phần nào nỗi lòng của mình cho hắn biết , nhưng sao nguôi ngoai được nỗi đau khi xa hắn


    -nhóc ơi ,nhóc đứng lên đi ,nhóc đừng làm như vậy , anh thấy mình có lỗi nhiều lắm...h..ix...x..x..x ...hắn ôm chặt tui vào trong lòng , và cả hai người đều ấm ức ,đều đau buồn ,mặc sức cho những giọt lệ cứ rơi ,nỗi đau càng đau hơn.......



  10. #30
    Avatar của boyshop
    boyshop đang ẩn Senior Member
    Tham gia ngày
    Nov 2009
    Bài gửi
    976
    Năng lực viết bài
    185

    Mặc định Re: Anh Hàng Xóm

    -anh ơi ,em lạnh lắm !....tui thỏ thẻ bên tai hắn khi hắn xiết chặt tui trong vòng tay , khong biết sao cơ thể tui lạnh buốt, tui mệt mỏi đến nước không còn cảm thấy quỳ gối được nữa cả người tui như chỉ còn tựa vào cơ thể hắn , tui muốn đứng lên nhưng không được...hi...x.x.x...hắn đẩy người tui ra và lấy tay sờ soạn khắp người


    -nhóc sao vậy ! sao người nhóc nóng lắm ! nhóc ơi đừng làm anh sợ....

    .
    -anh ơi , em muốn nằm nghỉ ,em mệt lắm anh phong....tui như không còn sức lực để gào thét ,trời thì lạnh lại chưa ăn tối ,không chần chừ hắn bế xộc tui lên chiếc giường bên cạnh , hắn cuốn quýt lấy chăn đắp lên mình tui , một lớp , hai lớp ,ba lớp , lúc này tuy đỡ hơn nhưng tui vẫn lạnh rung người ,đôi mắt tui lờ đờ và dường như không còn thấy rõ mọi thứ xung quanh , người tui lạnh thế kia mà sao hắn lại nói nóng rực ...


    -nhóc cố lên , anh sẽ đi mua thuốc ,nhóc đừng có làm gì nghe chưa


    "ầm !" tiếng đóng cửa vang lên một cách chói tai ,vậy là tui biết hắn đã đi ra ngoài , lúc này căn phòng chỉ có lẻ loi một mình tui , cái cảm giác lạnh lẽo càng thắm sâu vào người và có cả cái cảm giác lạnh từ bên trong con người tui ,tui muốn đứng dậy ra khỏi căn phòng này để thực hiện lời thỉnh cầu cầu của một người yêu anh ấy say đắm , nhưng quả thật ,nhấc người dậy tui còn cố không được thì nói chi việc nâng nỡ cả thân người , sao lạ vậy chứ lúc ra khỏi nhà tui có bệnh hoạn gì đâu sao giờ này lại tui lại tồi tàn đến thế này, tui kéo chặt tấm chăn cho người ấm hơn, không biết tui có thể chịu nổi không nữa ,em lạnh quá anh phong ơi ,anh đi đâu rồi ........đến khi đôi mắt tôi sắp khép lại vì cơn buồn ngủ thì bất chợt một bàn tay nâng người tui dậy , vừa chỉ chạm vào lưng là tui cảm nhận được hắn , đôi bàn tay đã bao lần tui nắm và vuốt lên má tui


    -nhóc ơi ! nhóc chịu khó ăn một chút nha ,rồi uống thuốc.......ăn ư ! tui còn tâm trí nào nữa mà ăn chứ, tui mệt lắm không muốn làm gì cả, lúc này hắn nhẹ nhàng mớm cho tui từng muỗng cháo nóng hổi , khói bóc nghi ngút , tay tui khẽ chạm vào bát cháo nóng để lấy chút hơi ấm từ đó ,tui ăn mà không cảm nhận được mùi vị ,ăn mà chỉ nuốt chửng vô người, còn hắn thì cứ xuýt xoa lưng tui , rồi lâu lâu chạm lên trán tất cả những việc như thế đều để muốn giúp tui hết lạnh, tui cảm nhận được lo lắng của hắn hiện rõ , hắn đang bối rối ,mớm cho tôi ăn mà tay hắn cứ rung rung, đôi khi lại làm rơi cháo ra ngoài , nhưng như vậy cũng không sao đến giờ này mà tui được hắn đối xử như vậy là tui hạnh phúc lắm rồi, không biết hắn có còn giận mình không ?
    -xong rồi ! nhóc chịu khó uống thuốc nữa nha..tui thinh lặng không nói gì ngoài cái gật đầu với khuôn mặt xanh xao , hắn lấy nước ấm từ chiếc bình giữ nhiệt trên bàn ,hắn cho tui uống từng viên một ,từng ngụm nước một để tôi không cảm thấy khó khăn.Sau đó hắn lấy một chiếc khăn ấm áp lên trán tui cứ nhiều lần như vậy thì cái đầu cảu tui cũng đã bớt quay cuồng,rồi hắn ôm tui tựa vào tường ,với những tấm chăn quấn quanh cơ thể tui ,hai chúng ngôi ngồi bên nhau trên giường và tui đang ở trong vòng tay của hắn, lúc này tui thật sự thấy đỡ hơn rất nhiều , tui không biết phải cảm ơn hắn ra sao , nếu không có hắn thì không biết phải xoay xở thế nào


    -nhóc ngủ đi ,tựa vào vai anh mà ngủ !


    -em......vậy còn anh...anh cũng phải nghỉ chứ !


    -không được , anh phải canh chừng nhóc chứ , anh không muốn nhóc bệnh nặng hơn.....hắn nói như vậy tui cũng không dám nói lại , thui thì anh hãy cứ chăm sóc cho em đi ,để em được thấy ấm cúng hơn.Tui thiếp đi trên vai hắn mà không biết tự lúc nào , đột nhiên những hình ảnh vui vẻ của những ngày tháng đã qua dường như trở về , những nụ cười của cả hai người cứ vang lên trong đầu tui , nó càng làm cho tui hạnh phúc nhiều hơn.......cho tới khi có cái ánh chói lóa chiếu vào mắt tui xuyên qua đôi mi cong cong , tui hé mở đôi mắt ,đôi tay dụi dụi hóa ra đó là ánh mặt trời buổi sáng chiếu xuyên qua khe cửa sổ đã tình cờ đánh thức tui khỏi giấc mơ. Khi tui nhìn sang hắn thì một cảm giác trìu mến trào dâng , khuôn mặt cảu hắn cũng còn lắm lem vì nước mắt của đêm hôm qua , lấy tay vén tóc hắn qua một bên một động lực khiến tui khẽ chủ động hôn lên má hắn , hắn đang ngủ và hắn cũng sẽ không biết chuyện này thôi thì không biết thì lại tốt hơn .Tui nhấc mình ra khỏi hắn , giờ thì tui cũng đã có thể đi lại một cách nhẹ nhàng nhưng vẫn còn mệt lắm.Tui đi từ từ ra mở và khẻ mở không gây tiếng động để đón lấy cái anh sáng ban mai


    -hã ! chị....L..a..n.....một đôi mắt căm hờn thấy rõ , chị ấy đã đứng ở đây tự bao giờ sao mà tui không biết


    -em.....hay..lắm....nói mà không giữ lời......


    -chị nghe em nói...đã....chị ấy chậm rãi tiến vô phòng làm tui càng đi lùi lại


    -chị ơi....nghe em giải thích đi.......bât ngờ một cánh tay giơ lên làm tui nhìn theo ,ánh sáng mặt trời chói mắt làm tui nhíu lại không còn thấy gì nữa
    "bốp..!"


    -Á ........bàn tay nhỏ nhắn của chị ấy tát thẳng vào cái nơi hôm qua hắn đã đánh tui không một chút thương tiếc , tui loạng choạng ngả xộc lên bàn
    "beng..g...g..g.g.g" cái ly thủy tinh tình cờ lăn xuống đất và đã làm hắn thức tỉnh , quả thật tui không muốn hắn tỉnh dậy tui chỉ muốn chuyện này chỉ có tui biết mà thui . Có gì thì tui sẽ gánh chịu một mình được rồi còn hắn không cần phải bận tâm cho tui nữa...nhưng lúc này thì mọi chuyện đã đi quá xa.....chị ấy dường như không còn tự chủ trước hành động của mình


    -Nhóc ! chuyện gì vậy ? Lan ,em đến hồi nào .......hắn rời khỏi giường tiến thẳng đến tui ,hắn kéo mạnh cánh tay của tui đang che chỗ đau buốt khi bị đánh, tui dường như không còn mặt mũi nhìn chị ấy nữa ,tui đã cố giữ kín nhưng......


    -Lan ,em làm cái gì vậy ?


    -e...m..e...m.....chị ấy với khuôn mặt tái tê khi đối đầu với anh ấy trong lúc này


    -em có biết nhóc đang bệnh không mà em còn làm như vậy......giọng nói hắn rực lửa , tuy không lớn nhưng đủ làm người khác phải dè chừng


    -em không cố ý ..em xin lỗi....anh Phong khoan đã.....


    -em im đi.....nhóc ra đây...hắn đẩy tui ra trước mặt chị ấy lúc này tui càng rung và sợ hơn rất nhiều ,trời ơi chuyện gì vậy chứ !


    -bây giờ có mặt cả ba người anh cũng xin nói thẳng


    -lan à ! anh thật sự chỉ xem em như một người bạn tốt mà thôi , em có hiểu không , thật sự trong trái tim anh đã rất thương nhóc , anh đã nhiều lần nói cho em hiểu ,anh cũng không muốn trở lại con người trước kia ,anh muốn tự quyết định những điều mình làm , muốn được yêu người anh yêu...nhưng em có bao giờ hiểu chứ, em lúc nào cũng vậy nhìn bên ngoài tuy thấy em rất bình thường nhưng lúc nào em cũng thầm căm hận những người xung quanh anh


    -sao vậy Lan ,em có cần phải giữ một cuộc sống ích kỉ đến vậy không , anh không như những người con trai bình thường khác , có thể nói nếu người khác biết anh thích con trai thì cũng sẽ xem anh như biến dị , nhưng riêng em ,em vẫn muốn có anh ,anh rất cảm kích về điều đó lan à ! em không kì thị anh như những người khác ,anh rất vui và được an ủi nhưng thực sự nếu chúng ta đến với nhau có thực sự hạnh phúc không ? sự lạnh nhạt ,bạt ẽo em không sợ sao nhưng anh thì sợ nó lắm ,anh thật sự không xứng đáng với em đâu , chúng ta hãy xem nhau như bạn được không ?


    -Anh im đi......chị ấy la to vào mặt chúng tôi , một sự căm giận nổi lên ,tui không biết phải xữ xự ra sao cho mọi chuyện êm đềm ,chắc có lẽ tội lỗi tui gây ra đã quá lớn rồi .....


    -tất cả các người đều là giả dối...hi..x..x...anh yêu tôi nhưng không chấp nhận


    -còn nó , nó là cái gì mà anh lại quan tâm nó hơn em , nó có yêu anh bằng em không ? chị ấy chỉ thẳng vào mặt tui như một kẻ thừa thãi ,tui ghét ,tui ghét cái cảm giác đó. Đó như lạnh lẽo và cô đơn biết bao và cũng chính vì nó mà tui thấy như ác cảm với mọi người


    -hai anh chị dừng lại đi mà , em van xin hai người đó , hai người làm như vậy thì được gì chứ tóm lại tất cả cũng chỉ do em mà ra phải không ? tại sao chứ em có lỗi lầm gì trong chuyện này , em như thế này tất cả cũng là do cái tình cảm nó đưa đẩy đến đây ,em có dành dựt của chị hay chỉ muốn chiếm giữ mình anh ấy đâu ! hix.x.x , vậy mà mỗi người cứ xô qua đẩy lại tất cả đều làm em cảm thấy như mình là kẻ thứ ba không mời mà đến vậy ! đáng ghét hix..x...x


    tui vụt chạy đi ra khỏi căn phòng đó


    -A ..... miếng thủy tinh tình cờ đâm vào chân tui khi dẫm phải , từ dưới bàn chân máu chảy ra một màu đỏ thắm và có lẽ cũng hòa quyện vào đó là nước mắt của tui ,tui ôm ấy bàn chân và khóc , và hắn đâu có biết tui khóc không phải vì đau mà tui khóc vì bị người ta khinh thường ,xem tui như một kẻ giả dối


    -nhóc ! cẩn thận ...hắn nắm lấy tay tui với khuôn mặt hốt hoảng


    -anh đi ra đi , em không cần anh lo nữa ,anh có biết nếu anh cứ gần thì sẽ có người khác ghét em , em xin anh đó.....tui hộc dậy đẩy hắn ra , với bàn chân rướm máu tui vẫn chạy đi , anh ơi ! em đau lắm , tui thực sự không dám nói ra lời nói ấy khi một người khác đang ghen tị với việc làm của tui


    -nhóc ! đừng chạy nữa ,dừng lại đi ......đôi chân dường như tê buốt vì đau rát , nhưng có cái gì đó khiến tui phải chạy thật xa thật xa để không còn thấy ai trên đời này nữa , tiếng gọi của hắn vẫn vang vọng đằng sau , nghe đau lòng lắm ,anh ơi ! em không thể dừng lại được , anh đừng làm cho người khác phải đau lòng như em , một mình em là đủ lắm rồi......



Trang 3/7 ĐầuĐầu 1234567 CuốiCuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Chủ đề tương tự

  1. Hàng rào, hàng rào, hàng rào thép, hàng rào di động
    By hangrao in forum Rao vặt - việc làm
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 09-02-2012, 12:04 PM
  2. Hàng rào - hàng rào thép, hàng rào di động, fence
    By hangrao in forum Rao vặt - việc làm
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 11-01-2012, 12:04 PM
  3. Hàng rào - hàng rào thép - hàng rào di động
    By hangrao in forum Rao vặt - việc làm
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 21-11-2011, 12:11 PM
  4. Hàng rào - hàng rào lưới thép - hàng rào
    By hangrao in forum Rao vặt - việc làm
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 11-10-2011, 03:39 PM
  5. Trả lời: 0
    Bài cuối: 24-03-2011, 08:13 PM

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •